Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A a…”
Cố Nhã bị thao tới đuối sức, hoa tâm sắp bị côn ŧᏂịŧ thô to của Đường Viễn Phong nghiền nát, cô không ngừng cầu xin tha thứ, “Chồng, chồng…đừng…”
“Nóng quá…”
“Hoa tâm sắp bị cậu thao hỏng rồi…”
“A…”
Cố Nhã kêu càng to thì Đường Viễn Phong càng hưng phấn, anh dùng hai tay nắm lấy cặρ √υ” trắng nõn và mềm mại của Cố Nhã, cưỡi lên người Cố Nhã như đang cưỡi ngực, ra sức chinh phục Cố Nhã dưới người mình, “Vợ…”
“Vợ…”
“Tiểu huyệt của chị vừa nóng vừa ướt, tôi rất thích.”
“Chỗ nào trên người vợ cũng hấp dẫn người khác.”
“Thật sự là vưu vật.”
Cố Nhã quả thực là một vưu vật, dù là thao miệng trên hay miệng dưới thì đều khiến Đường Viễn Phong cảm thấy hưng phấn tột độ, cũng không biết cắm vào lỗ sau của Cố Nhã sẽ có cảm giác như thế nào.
Chờ có cơ hội anh nhất định phải khai phá toàn bộ cơ thể Cố Nhã, công chiếm toàn bộ lỗ trên người cô.
“Chồng…không được…tôi sắp ra rồi…”
“A…aaa…”
“A…a…”
“Tôi cũng sắp ra…cùng cao trào đi!”
Đường Viễn Phong cắn răng, sau khi cắm rút thêm vài chục cái, qυყ đầυ thô to bắn một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi vào thẳng trong bụng Cố Nhã, sau đó lại rút ra và bắn lên bụng và môi cô.
“A…”
Đường Viễn Phong mỹ mãn bỏ súng đầu hàng.
“A…”
“A…”
Cuộc ân ái chỉ dừng lại khi cả hai cùng nhau đạt cao trào.
Hai tay Cố Nhã nhẹ nhàng bôi tϊиɧ ɖϊ©h͙ ra khắp người, trông cô lúc này vô cùng quyến rũ, Cố Nhã đưa ngón tay dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào đôi môi đỏ mọng rồi nếm thử, “Chồng…cậu bắn nhiều quá…”
“Bắn nhiều khiến người ta thỏa mãn…”
Đường Viễn Phong cúi người cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng của Cố Nhã, “Tiểu yêu tinh…chị muốn hút kiệt tôi sao.”
Lúc này cả hai người đều mồ hôi nhễ nhại, Cố Nhã mềm nhũn nằm trên giường, cô thật sự không được, thật sự rất mệt.
Đường Viễn Phong éo thế nào cô cũng không dậy nổi, “Em rể, chị mệt quá.”
“Chị mệt nên muốn nghỉ ngơi sao?”
Đường Viễn Phong không an phận đưa tay sờ loạn trên cơ thể xinh đẹp của Cố Nhã.
Dưới sự ân cần của Đường Viễn Phong, Cố Nhã cười không nổi, cô cảm giác em rể mình chính là sói đội lốt người, thấy cô là muốn làm hết lần này đến lần khác, mãi vẫn chưa thấy đủ.
“Thật sự mệt lắm sao?”
Giọng nói khàn khàn của Đường Viễn Phong vang lên bên tai cô, nhưng Cố Nhã mệt đến mức không mở mắt ra được, đau nhức, khắp người đều bị Đường Viễn Phong để lại dấu vết, cô không muốn mở mắt ra nữa.
“Đúng vậy…”
Cố Nhã mơ màng đáp lại.
Đường Viễn Phong đã mặc xong quần áo, còn không quên đắp chăn cho Cố Nhã, “Vợ, chị cứ nghỉ ngơi cho tốt, lát nữa tôi đưa chị ra ngoài ăn cơm.”
“Được.” Cố Nhã gật đầu.
Đường Viễn Phong nhẹ nhàng đóng cửa rồi đi đến công ty, chuẩn bị đi ra ngoài liền phát hiện điện thoại đã tắt máy, “Nhanh như vậy đã hết pin?”
Đường Viễn Phong cắm sạc vào rồi mặc kệ, trực tiếp lái xe đến công ty.

Bình luận (0)

Để lại bình luận