Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vũng Máu Của Kẻ Phản Bội
Hoa Thiên Tuyết sững sờ. “Hình phạt… còn chưa xong sao?”
Dương Hạ Vũ không trả lời. Hắn kéo cô lê lết lên phòng ngủ, nơi đã từng là thiên đường (và cũng là địa ngục) của cô. Hắn khóa trái cửa lại.
“Anh… anh định làm gì?” Cô sợ hãi lùi lại. Hắn sẽ cưỡng hiếp cô? Ngay cả khi cô đang mang thai?
Hắn cười khẩy, bước về phía góc phòng, nơi có một chiếc nôi trẻ em. Nhưng thứ hắn kéo ra không phải là chiếc nôi, mà là một chiếc rổ mây cũ kỹ.
“Món quà của em đây.”
Hắn ném chiếc rổ xuống trước mặt cô.
Hoa Thiên Tuyết run rẩy nhìn vào. Và rồi, cô hét lên. Một tiếng hét xé tan lồng ngực.
Bên trong chiếc rổ… là Liễu Bảo Trân.
Con bé mà cô hết mực yêu thương, chăm sóc. Con bé đang nằm thoi thóp, toàn thân bê bết máu. Những vết thương sâu hoắm, lòi cả thịt đỏ bên trong. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng lên não cô.
“T… tại sao…?” Cô run lẩy bẩy, bò về phía con bé.
“Tại sao ư?” Dương Hạ Vũ đứng trên cao nhìn xuống cô, giọng nói không một chút cảm xúc. “Vì em dám đi cùng Mặc Nghiêm. Vì em dám để hắn chạm vào người. Em đã làm vấy bẩn món đồ chơi của tôi. Em quan tâm con bé này lắm đúng không? Vậy thì nó phải chịu đòn thay em.”
“Anh là đồ ác quỷ! Nó chỉ là một đứa trẻ!”
“Phải,” hắn gật đầu. “Và nó là đứa trẻ thế mạng cho sự ngu xuẩn của em.”
Cô ôm lấy Bảo Trân, con bé gần như không còn hơi thở, chỉ khẽ rên lên yếu ớt. Trái tim Thiên Tuyết như bị hàng ngàn mũi dao đâm nát.
“Meooo…”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ gầm giường. Con Lông Vũ, chú mèo mà hắn tặng cô, đang lết ra. Một chân của nó… hình như đã bị bẻ gãy, lông trắng muốt giờ cũng nhuốm màu đỏ của máu.
Hắn đã hành hạ tất cả những thứ cô yêu quý.
Dương Hạ Vũ nhìn tác phẩm của mình, mỉm cười hài lòng, rồi lẳng lặng bước ra khỏi phòng.
“Cạch.” Tiếng khóa cửa vang lên.
Hắn nhốt cô lại. Nhốt cô lại cùng hai sinh linh đang hấp hối và sự tội lỗi ngập ngụa của chính cô.
Hoa Thiên Tuyết ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ôm chặt Bảo Trân, Lông Vũ cũng rúc vào lòng cô. Cả ba, một lớn hai nhỏ, đều đang run rẩy.
Cô đã làm gì sai? Yêu hắn là sai sao?
Cô đã cố gắng. Cô đã chịu đựng. Cô đã đánh đổi cả tuổi xuân và nhân phẩm của mình. Để rồi nhận lại được gì?
Một cơn đau nhói đột ngột ập đến từ bụng dưới. Nó không giống như những cơn ốm nghén. Nó là một cơn co thắt dữ dội, như thể ai đó đang dùng tay xé rách tử cung của cô từ bên trong.
Hoa Thiên Tuyết cúi xuống.
Một dòng máu đỏ tươi, đặc sệt đang chảy ồ ạt từ giữa hai chân cô.
Nó chảy, lan ra chiếc váy trắng cô đang mặc, nhuộm đỏ cả sàn nhà.
“Con… con ơi…”
Cô sững sờ. Nỗi đau thể xác không thể nào so sánh được với nỗi đau tinh thần. Hắn… hắn không chỉ giết mẹ cô, hành hạ Bảo Trân, đánh gãy chân Lông Vũ.
Hắn… đã giết cả đứa con của chính mình.
Cô cười. Một nụ cười điên dại vang lên giữa căn phòng tanh nồng mùi máu.
Trong lúc đó, tại một biệt thự khác của Lý gia.
Lưu Hạnh Trang cũng đang trải qua cơn ác mộng của riêng mình. Cô bị trói chặt trên một chiếc giường xa lạ. Kẻ bắt cóc cô, Lý Mẫn Hào, đang ngồi bên cạnh, dịu dàng lau mặt cho cô.
“Thiên Tuyết… em đừng khóc. Em thấy không, anh đã cứu em thoát khỏi thằng súc sinh Dương Hạ Vũ rồi.”
Hạnh Trang hoảng loạn lắc đầu. Gã này bị điên! Hắn hoàn toàn bị điên! Hắn nhận nhầm cô là Hoa Thiên Tuyết!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận