Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âm thanh của Lục Tri Hạ giống như có một loại mị lực đặc biệt, bình thường khi nói chuyện thì mềm mại, nghe rất ngọt ngào động lòng người, nhưng sau khi âm thanh của cô trộn lẫn với sắc dục thì có thêm một tia lười biếng và từ tính, không hiểu sao lại trở nên quyến rũ gợi cảm, nhất là khi cô dùng giọng nói ấy đè thấp bên tai anh gọi anh rể, Tô Cảnh chỉ nghe thôi mà côn ŧᏂịŧ đã có phản ứng.
Lúc này cô vừa nhỏ tiếng gọi anh rể, vừa vặn eo cọ lên côn ŧᏂịŧ anh, nếu như Tô Cảnh nhịn được mới là lạ, đặc biệt là bây giờ anh có thể cứng rồi, có thể cắm vào, lại đang là lúc tìиɧ ɖu͙© lấp đầy đầu, căn bản không chịu nổi trước sự dụ dỗ.
Tô Cảnh ép lửa dục trong cơ thể xuống, định dùng phương thức dịu dàng nhất làm một lần, dù sao cơ thể em vợ cũng rất mềm mại, thật sự không thể chịu được anh thao quá mức. Anh vươn đầu lưỡi ra liếʍ lên khóe môi của em vợ, không đợi anh đi sâu vào, em vợ đã chủ động ngậm lấy đầu lưỡi anh, giống như có được một món đồ ăn vặt ngon lành, mê mẩn mυ”ŧ vào.
Môi lưỡi dây dưa, nước bọt trao đổi, hai người rất nhanh đã động tình. Tô Cảnh thở hổn hển, đẩy đẩy côn ŧᏂịŧ nóng hổi lên trước, qυყ đầυ đâm lên âm đế của em vợ, bỗng chốc đem lại một đợt kɧoáı ©ảʍ cho cô, cơ thể cô lập tức mễm nhũn, cứ như vậy ngồi dựa vào bồn rửa tay, để mặc Tô Cảnh cầm gậy thịt cọ lên hoa huyệt cô, bàn tay ấy xoa bóp bầu ngực đầy đặn, làm nước da^ʍ liên tiếp chảy ra từ trong hoa huyệt, lại bị côn ŧᏂịŧ của anh cọ đi, rất nhanh côn ŧᏂịŧ anh đã ướt sũng.
Tô Cảnh cúi đầu nhìn giữa hai chân mình, nhìn thấy cửa tao huyệt của em vợ đang tràn đầy dâʍ ŧᏂủy̠, yết hầu anh chuyển động lên xuống, nhịn không được giơ tay ra khẽ vỗ lên cửa huyệt cô, thấp giọng cười nói: “Lẳиɠ ɭơ như vậy sao? Nước chảy ra nhiều thế này.”
Anh lại liên tiếp vỗ nhẹ lên âʍ ɦộ cô vài cái, lực đánh không lớn, nhưng lại phát ra âm thanh bạch bạch ngượng ngùng, cảm giác ấy vừa nhục nhã vừa thoải mái, Lục Tri Hạ nhịn không được cắn môi dưới, kiềm chế tiếng rêи ɾỉ trầm thấp phát ra theo từng nhịp vỗ của anh.
Lúc mới bắt đầu, tiếng vỗ còn là tiếng bạch bạch khô ráo, sau đó dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra càng nhiều hơn, làm lòng bàn tay anh dính đầy nước, tiếng vỗ biến thành âm bép bép, nghe vô cùng dâʍ đãиɠ.
Tô Cảnh chơi đùa một lúc, sau đó giơ tay mình ra trước mặt cô để cô nhìn xem, nói: “Làm ướt hết cả lòng bàn tay anh rồi, bảo bối, em được làm từ nước sao?”
Lục Tri Hạ giơ cánh tay lên chặn trước mắt mình, vừa ngại ngùng vừa phiền muộn nói: “Anh rể, đừng làm nữa, khó chịu quá.”
Tô Cảnh hỏi: “Khó chịu ở đâu?”
“Bên trong.” Cô vặn vặn eo, lại mở hai chân rộng hơn một chút nữa, tự mình đưa tay xuống sờ, thế nhưng động tác của Tô Cảnh lại nhanh hơn, giữ tay cô lại, nói: “Nơi này đã là của anh rồi, không cho em động vào.”
Lục Tri Hạ suýt nữa bị anh chọc cười, cong mắt lên liếc nhìn anh, nói: “Đây là cơ thể của em, em còn không được động vào sao?”
Dáng vẻ nhỏ bé đó của cô thật sự rất hấp dẫn, Tô Cảnh cười thấp một tiếng cắn lên chóp mũi cô, nói: “Bị anh cắm vào rồi, thì chính là của anh, muốn chơi thế nào đυ.ng thế nào đều do anh quyết định.”
Lục Tri Hạ chu môi: “Bá đạo.”
“Bị anh rể làm không phải càng thoải mái hơn sao?” Tô Cảnh vươn eo, nắm lấy gậy thịt của mình, gõ gõ vào khe âm môi của cô, qυყ đầυ anh có trọng lượng rất đủ, cảm giác gõ lên giống như anh đang dùng lòng bàn tay vỗ lên vậy.
Lục Tri Hạ vặn eo, hoa huyệt trống rỗng rất khó chịu, hận không thể cắm luôn côn ŧᏂịŧ của anh rể vào trong người cô. Cô cụp mắt nhìn anh rể ở trước mặt, dáng người anh mặc quần áo thì trông hơi gầy, nhưng cởϊ qυầи áo lại có thịt, cơ ngực cơ bụng của anh đều rất đẹp, thậm chí còn có đường nhân ngư, phần dưới bụng có rất nhiều lông, vừa đen vừa dày, so với bộ lông ấy, màu sắc của côn ŧᏂịŧ anh không quá đậm, qυყ đầυ còn có hơi hồng, xem ra bình thường cũng ít làʍ t̠ìиɦ, không giống như Tô Chí Dũng, côn ŧᏂịŧ tím đen đó vừa nhìn là đã biết trải qua rất nhiều rồi.
“Anh rể, anh thao em đi.” Em vợ chớp hai mắt to tròn, mang một khuôn mặt thanh thuần, nói ra những lời dâʍ đãиɠ nhất.
Tô Cảnh nghiến răng, nói: “Đây chính là em cầu xin anh thao em đấy, đợi một lát nữa đừng có xin tha, hửm…” Cuối cùng anh gợi cảm ngâm nga một tiếng, dễ dàng cắm côn ŧᏂịŧ cứng đến cực hạn vào bên trong.
“A…” Lục Tri Hạ nâng cao cằm, lộ ra dáng vẻ vừa đau khổ vừa say mê, không lâu trước tao huyệt cô mới bị anh rể khai phá, cảm giác còn sót lại bên trong vẫn còn, lúc này côn ŧᏂịŧ lại đâm vào một lần nữa, cảm giác hoàn toàn bị chiếm lấy, bị lấy đầy kéo đến, làm cô bắt đầu nổi da gà toàn thân!
Côn ŧᏂịŧ một lần nữa cảm nhận được cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ khi bị tao huyệt ôm lấy và hút chặt, làm Tô Cảnh thoải mái đến nỗi bắp đùi hơi giật giật, anh hôn hôn khóe mắt cô, hỏi: “Còn đau không? Có thoải mái không?”
Lục Tri Hạ cúi đầu nhìn nơi gắn liền của hai người, thậm chí cô còn nhìn thấy cửa huyệt của mình bị côn ŧᏂịŧ thô to cắm đến biến dạng.
Một hồi lâu sau, cô mới lắc lắc đầu nói: “Không đau lắm.”
Nghe cô nói vậy, Tô Cảnh không áp chế được dòng cảm xúc ở trong cơ thể nữa, chuyển động eo hông, chậm rãi đưa đẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận