Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên lầu, qua ô cửa kính, người phụ nữ liên tục nhìn xuống dưới. Đây đã là lần thứ tư cô nhìn xuống kể từ lúc tan làm, chiếc xe kia vẫn còn đậu ở đó. Sắc mặt Đàm Trinh Tịnh tái nhợt, rời khỏi cửa sổ, cô lo lắng siết chặt điện thoại trong tay.
“Cô Đàm, hết giờ rồi mà cô chưa về à?”. Lưu Cầm dọn dẹp xong đồ đạc, trước khi ra về hỏi cô. “À, tôi… tôi còn chút việc chưa xong, lát nữa sẽ về.”. Đàm Trinh Tịnh chớp mắt, ấp úng nói. “Được thôi, vậy tôi đi trước đây.”. Lưu Cầm thầm bĩu môi, rồi một mình rời khỏi phòng nghỉ.
Đồng nghiệp đều về hết cả rồi, trời bên ngoài càng lúc càng tối. Điện thoại trên bàn đột nhiên reo lên, âm thanh vang vọng khắp văn phòng trống vắng. Không ai nhấc máy, người gọi kiên nhẫn gọi lại vài lần, như thể sẽ gọi đến khi nào cô bắt máy mới thôi. Đàm Trinh Tịnh sầm mặt, bực bội cầm điện thoại lên, nhấn nút nhận cuộc gọi. “Rốt cuộc thì anh muốn làm gì?”.
Đầu dây bên kia, giọng người đàn ông trầm thấp: “Trinh Tịnh, xuống lầu đi, đừng giằng co với anh nữa, hôm nay anh không thiếu thời gian đâu. Em không chịu ra lẽ nào định ngủ lại đó? Không đói à?”. Ban ngày đột nhiên nhận được tin nhắn của anh nói tan làm sẽ đến đón cô, Đàm Trinh Tịnh từ chối nhưng vô ích. Chưa đến giờ tan tầm đã thấy xe anh xuất hiện, chờ đợi đến tận bây giờ. Khoảng thời gian trước, Nhiếp Tu Tề bận công việc nên không xuất hiện, khiến cô suýt quên mất người đàn ông này vô liêm sỉ đến mức nào.
Trong chiếc xe đậu dưới lầu, Tiểu Lý liếc nhìn hàng ghế sau qua gương chiếu hậu. Người đàn ông mặc tây trang phẳng phiu, tâm trạng có vẻ không tệ, anh đang nhắm mắt dựa vào lưng ghế da, hai tay dang rộng thoải mái. “Bí thư Nhiếp, chúng ta còn đợi nữa không ạ?”. Thấy người trong Trung tâm văn hóa đã vãn, Tiểu Lý do dự hỏi. Nhiếp Tu Tề mở mắt, khẽ nhếch môi: “Tiếp tục đợi, cô ấy ra lúc nào thì đi lúc đó.”.
Vừa dứt lời, Tiểu Lý đã thấy một bóng người bước ra từ cổng chính. Bóng dáng mảnh mai trong bộ váy trắng, mái tóc đen búi gọn, vai đeo chiếc túi nhỏ, vóc dáng thanh tao động lòng người. Chỉ có điều sắc mặt không được tốt lắm, như thể vừa gặp phải chuyện gì đáng sợ. Đều tại ông chủ của mình cả, giày vò người đẹp thành ra thế này!. Tiểu Lý thầm oán trách, nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn, cẩn thận mở cửa cho người đàn ông ở ghế sau.
Nhiếp Tu Tề mỉm cười bước xuống xe, dang tay ôm lấy người đang đi tới: “Bảo bối, cuối cùng cũng đợi được em rồi.”. Người đẹp né tránh cái ôm, quăng túi xách vào ngực anh, gào lên: “Rốt cuộc anh muốn làm gì! Đừng ép tôi nữa!”. Nụ cười của Nhiếp Tu Tề không hề giảm bớt, anh kéo cổ tay cô rồi ấn vào ghế sau. “Lái xe đi.” Anh liếc nhìn Tiểu Lý. Tiểu Lý nhanh tay đóng cửa, rồi ngồi vào ghế lái khởi động xe. Nhiếp Tu Tề không nói đi đâu, anh ta rất nhanh trí lái xe lòng vòng trong thành phố.
Ở hàng ghế sau, Đàm Trinh Tịnh bị Nhiếp Tu Tề ôm chặt trong lòng, cô né tránh nụ hôn của anh, khóc nức nở. Cổ tay trắng nõn của cô bị người đàn ông nắm chặt, kéo về phía anh, cơ thể cô bất lực ngã vào lồng ngực rắn chắc. “Em hỏi anh muốn làm gì à? Đáng lẽ phải là anh hỏi em mới đúng…”. Nhiếp Tu Tề nắm lấy cằm cô, cánh tay vòng qua eo đẩy về phía trước, khiến cơ thể cô mất thăng bằng ngã ngồi lên đùi anh. “Loại đàn ông như Trương Sướng có gì tốt mà em cứ ôm khư khư lấy? Lại còn muốn sinh con cho cậu ta nữa?”.
Đàm Trinh Tịnh bị ép trên đùi anh, bàn tay đặt lên ngực anh ra sức giãy giụa: “Ai cần anh lo! Gia đình chúng tôi đang yên ổn, anh là cái thá gì mà đòi chen chân vào.”. Nhiếp Tu Tề cười khẩy: “Em nói không sai, anh cứ muốn chen vào đấy, em nhìn cho kỹ anh ‘chen’ vào người em bằng cách nào.”. Thái độ anh trở nên lạnh lùng, một tay đè eo cô, tay kia kéo khóa quần tây xuống. Dương vật nóng rực bật ra, dựng đứng thẳng tắp và vô cùng cứng rắn, còn đập vào má trong đùi cô mấy cái.
Đàm Trinh Tịnh nức nở lùi lại, nhưng rồi bị anh kéo ngược trở lại. Thứ cứng như sắt đó nhanh chóng chọc vào bẹn cô, rồi lần đến vùng đất bí ẩn giữa hai chân. “Dừng xe! Tôi muốn xuống xe!” Cảm giác chóng mặt ập đến, đồng tử Đàm Trinh Tịnh giãn ra, cô hét toáng lên. Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, kèm theo tiếng gầm rú chói tai, chiếc xe chuyển hướng, dừng lại bên đường. Cửa ghế phụ mở ra, người phụ nữ lao xuống xe, sắc mặt tái nhợt, dạ dày quặn lên muốn nôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận