Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sinh Nhật Sắp Tới

“Cùng.”

“Cừ Chiêu, sinh nhật của anh cũng sắp tới rồi đó!” Tuế Hòa nằm trong lồng ngực Cừ Chiêu, nhàm chán bẻ đầu ngón tay đếm ngày tháng. Hai người dựa vào đầu giường, hai chân thò ra khỏi chăn. Tuế Hòa gác chân lên đùi Cừ Chiêu, đầu ngón chân nghịch ngợm cử động không yên, thỉnh thoảng lại kẹp kẹp vào bắp chân rắn chắc của hắn.

Nghe cô tính toán thời gian, Cừ Chiêu vỗ nhẹ lên trán cô, “Còn tận hơn nửa năm nữa, gì mà sắp tới rồi?”

Nam Nhĩ Hạo tổ chức sinh nhật vào thứ Sáu, cuối tháng Mười thuộc cung Bọ Cạp. Mà sinh nhật của hắn và Tuế Hòa đều vào tháng Sáu. Tuế Hòa sinh ngày 14 tháng Sáu, còn hắn thì tương đối đặc biệt, vào đúng ngày Quốc tế Thiếu nhi.

“Thời gian trôi qua thật nhanh…” Tuế Hòa tươi cười nói xong câu này bỗng chốc trở nên ảm đạm. Cô suýt nữa thì quên mất, ngày mùng 8 tháng 8 năm sau, chính là ngày thời sự đăng tin truy nã Cừ Chiêu trên toàn quốc.

Cừ Chiêu không nhìn thấy vẻ mặt của cô, chỉ cho rằng cô đang nhàm chán. Hắn xoa nắn gương mặt cô: “Buồn ngủ rồi à?”

Tuế Hòa điều chỉnh lại biểu cảm, thay đổi tư thế, coi Cừ Chiêu như chiếc gối ôm lớn, mặc sức ôm ấp thoải mái. “Ừm, có chút.”

Cừ Chiêu gỡ cặp kính mắt xuống, khép sách lại, kéo cả người Tuế Hòa dịch xuống dưới, đạp chăn mền xuống phía chân giường. Hai người đồng thời chui vào trong chăn. Hắn vươn tay sang, tắt đèn ngủ đầu giường. Trong phòng yên tĩnh đến độ cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

“Tuế Hòa?”

“Hửm?”

“Hôm nay anh không nhìn thấy băng vệ sinh trong phòng tắm.” Từ sau đêm hắn đến thành phố G tìm Tuế Hòa, hai người bởi vì kỳ kinh nguyệt của cô mà lại tiến vào giai đoạn cấm dục.

Tuế Hòa bỗng nhiên cử động hông, “Hình như vừa mới hết một ngày?”

Cừ Chiêu dùng tay giữ vai cô lại, thừa dịp trời tối mò mẫm lấy chiếc hộp ở đầu giường. Có tiếng vỏ nhựa sột soạt vang lên…

“Còn có ba cái.”

Tuế Hòa: “… Nhưng em rất buồn ngủ.”

Cừ Chiêu lấy ra một gói hình vuông nhỏ, đáng thương dụi dụi vào cần cổ cô, “Sau khi chúng ta chính thức ở bên nhau, anh vẫn chưa được hưởng chút phúc lợi nào cả.”

Tuế Hòa véo nhẹ hắn: “Ở bên nhau là chỉ để làm loại chuyện này thôi sao?”

“Đây chỉ là một việc trong số đó thôi.”

Câu này nghe quen quen… Một tia sáng lóe lên trong đầu, Tuế Hòa nhớ tới lúc mới gặp lại, khi Cừ Chiêu đưa ra yêu cầu, lời nói cũng giống hệt như vừa rồi.

Cô ôm lấy cổ hắn, há miệng cắn một cái, “Sắc tâm không đổi!”

Cừ Chiêu không thấy đau, ngược lại còn mất hồn mà “hừ” một tiếng. Bàn tay to quen đường luồn vào từ dưới vạt áo ngủ lên trên, hắn xoa nắn bầu vú cô, “Bảo bối thật nhiệt tình.”

Nóng quá. Chăn bị ném xuống cuối giường. Trên giường, hai cơ thể trần trụi quấn quýt đang vận động kịch liệt. Đệm lót bị lún sâu, chân giường ma sát với sàn nhà tạo ra những tiếng kêu kẽo kẹt khe khẽ. Ngoài cửa sổ, lá cây xào xạc trong gió cũng không thể át đi tiếng thở dốc triền miên.

“Đừng cắn… Đau.”

Cừ Chiêu gập hai chân Tuế Hòa lại ép sát vào ngực cô, côn tht đang ra vào cực nhanh trong hoa huyt nóng bỏng. Hắn cúi đầu cắn nhẹ cằm cô, rồi lại hôn lên đó hai cái như để xoa dịu, “Đau chỗ nào?”

Hắn đột nhiên bẻ hai chân cô sang hai bên, ngậm lấy núm vú đã sớm bị mút đến sưng đỏ, vừa gặm vừa mút, giống như đứa trẻ đang chơi núm vú cao su, nhai cắn lung tung.

Tuế Hòa bị ngứa ngáy khó chịu, theo sau đó là cảm giác đau nhói. Năm ngón tay cô cắm sâu vào mái tóc Cừ Chiêu. Cô nâng mông lên, sức lực dồn hết xuống thân dưới, buồn bực cất tiếng xin tha: “Cừ Chiêu… A…”

“Ách.” Cô kẹp chặt quá, Cừ Chiêu nhanh tay vỗ mạnh lên mông cô một cái thật kêu, “Thả lỏng!”

Bị vỗ mông, Tuế Hòa ăn vạ khóc nấc lên, vừa khóc vừa xoắn chặt nhục huyệt, gắt gao siết lấy cây thịt kia, khiến nó rút ra khó khăn, cắm vào lại sâu tới tận cùng.

Cừ Chiêu lại ngậm lấy vú cô, ngoài miệng thì nhẹ nhàng mút đầu vú, nhưng thắt lưng thon gọn lại gắng sức thúc đẩy mạnh mẽ. Nước lửa giao hòa, đâm cho thần trí Tuế Hòa rã rời.

“Còn dám cố ý kẹp anh nữa không? Hả?” Cừ Chiêu thao cô đến thất điên bát đảo, “Làm gãy mất thì sau này em phải làm sao đây?”

Giọng Tuế Hòa đã khản đặc, mồ hôi trên người chảy ròng ròng. Cô lắc lắc đầu, mái tóc bết dính trên trán, khóc lóc kêu lên: “Không… Không dám… A…”

Âm thanh mềm mại, cơ thể quyến rũ.

Cừ Chiêu đột nhiên bật đèn lên. Ánh sáng đột ngột làm Tuế Hòa nhắm chặt mắt lại. Hắn rũ mắt nhìn xuống chỗ kết hợp giữa hai người. Mị thịt đỏ tươi bao lấy dương vt sẫm màu, dịch trắng đặc sệt chảy ra, dinh dính nóng hầm hập. Côn tht lại như to thêm vài phần.

Môi Tuế Hòa đỏ mọng như cánh hoa hồng. Cô dùng đầu lưỡi liếm nhẹ môi dưới, “Tắt đèn… Cửa… A a a… Đừng… Quá nhanh!”

Cừ Chiêu không nói chuyện mà chỉ tăng thêm sức lực. Tuế Hòa cảm giác bản thân như đang bị chết đuối, ngâm mình trong dòng nước xoáy, không thể cử động, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

“Cừ Chiêu!”

Bụng nhỏ đang co rút dữ dội. Tuế Hòa duỗi thẳng mũi chân, hoa tâm phun ra toàn bộ dm thủy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận