Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chát!”

Tiếng bạt tai lanh lảnh vang lên trong căn phòng yên tĩnh, khiến cổ họng Tô Anh nghẹn ứ. Cô bướng bỉnh lùi về sau một bước, rời khỏi hơi thở của anh. Cô cảm thấy khắp người anh đều là độc, ngay đến hơi thở cũng không ngoại lệ.

Cô không cho phép bản thân mình sa đà và mắc thêm một lỗi lầm nào nữa.

Làn da Tống Đĩnh Ngôn vốn trắng trẻo, người đánh chẳng nương tay, đến khi anh quay đầu, trên mặt in hằn dấu tay đỏ lựng.

Tô Anh cụp mắt, buộc mình phải nhìn sang nơi khác.

Không khí đông cứng vài giây. Anh cúi đầu nhìn tay cô, cuối cùng cũng mở miệng: “Đau không?”

Giọng anh vẫn rất mực dịu dàng, đến cả hơi thở cũng bình thản, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Anh vĩnh viễn là thế, khống chế mọi cảm xúc trong cô với vẻ cao cao tại thượng. Ở trước mặt anh, cô gần như không có chỗ trốn, không riêng gì cơ thể mà ngay đến con tim cũng trần trụi.

Tô Anh tức khắc nổi điên, vung thẳng nắm đấm vào ngực anh. Mỗi một lần đều dùng hết toàn lực, như thể đang trút nỗi bực dọc đọng ở trong lòng suốt bấy lâu nay.

Mắt cô đỏ hoe, song lại không có lấy một giọt lệ.

Cô chưa bao giờ thích giải tỏa nỗi buồn bằng nước mắt, ngay cả lúc ngoại mất cô còn có thể kiềm chế, cho dù khi ấy trái tim cô đã tan nát thành từng mảnh.

Khóc là biểu hiện của kẻ yếu, đây là điều mẹ từng dạy cô.

Nước mắt chỉ tràn bờ mi trong thoáng chốc, song cảm giác suy sụp đến cùng với nó mới là ngọn nguồn của ác mộng.

Tống Đĩnh Ngôn lẳng lặng đứng đó, chẳng hề che chắn, mặc cho cô im lặng phát tiết từng chút từng chút một. Cô đánh rất mạnh, hệt con thú nhỏ bị giam cầm, đôi mắt đỏ hoe ánh lên vẻ tàn nhẫn như chỉ hận không thể bằm thây anh thành vạn khúc.

Giả vờ kiên cường đã nhiều năm nay, cô thực sự rất mệt mỏi.

Sau khi gặp được Tống Đĩnh Ngôn, cô cảm thấy cuộc sống dường như cũng có cái gọi là lạc thú, cô bắt đầu từ từ cảm nhận được cái gọi là cảm giác an toàn nơi anh, thứ mà một người khuyết thiếu tình thương của cha như cô chưa bao giờ có được.

Cô tin anh, dựa dẫm vào anh, nét dịu dàng mà chính cô cũng chưa bao giờ thấy cũng chỉ có mình anh được gặp.

Cô kinh ngạc phát hiện, hóa ra cô cũng biết ngượng ngùng đỏ mặt, cũng sẽ run rẩy làm nũng, thậm chí còn can đảm đè ngược anh, rên rỉ dưới thân anh…

Song hiện thực đến quá nhanh, quá tàn nhẫn, cùng với đó là nỗi đau thấu tận tim gan.

Mơ rồi cũng sẽ phải tỉnh.

Là cô quá ngây thơ rồi.

Cô từ từ dừng lại, cả người đờ đẫn. Hai tay còn dừng trước ngực anh, được anh thương tiếc bọc trong tay mình, cảm giác ấm áp thân thuộc khiến cô bừng tỉnh, như một phản xạ có điều kiện, cô rụt tay về giấu ở sau lưng.

Anh giơ tay muốn chạm vào mặt cô, song lại bị cô lạnh nhạt nghiêng đầu né tránh. Bàn tay anh chấp chới giữa không trung, nửa vời, tựa như tâm tình của anh lúc này.

Cô đã khoác lên mình lớp vỏ dày, không còn cho anh bất cứ cơ hội nào để đến gần nữa.

Anh mím môi, hàm dưới cứng còng, chợt tiến lên trước một bước, khiến cô giật lùi theo bản năng.

“Đừng lại gần tôi.” Tô Anh chán ghét nhíu mày, “Tởm lắm.”

Anh thoáng chau mày, thâm trầm nhìn cô đăm đăm, mái tóc sáng màu lòa xòa trước mắt, khiến mắt anh trông càng thêm sâu.

“Tởm ư?” Anh từ tốn hỏi ngược, chân không ngừng bước. Cô lùi về trước khí thế lạnh lẽo của anh, cho đến khi va phải cạnh bàn. Anh chống hai tay ở bên hai sườn cô, giam kín cô ở trong lòng.

Cơ thể vĩnh viễn nhanh nhạy hơn trí não, trong sự kề cận thân mật này, cặp gò bồng đảo cao ngất của cô đè lên ngực anh, từng thớ cơ rắn rỏi dưới lớp âu phục đánh thức ký ức của cô trong nháy mắt, đến khi cô ngơ ngác cúi người hùa theo mới nhận ra mình ngu ngốc cỡ nào.

Cô trợn trừng hai mắt, “Tống Đĩnh Ngôn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận