Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Dương Linh được biết đến là đại nhân số 1 trong làng giải trí Trung Quốc, hiện tại là người quản lý phụ trách bộ quang ảnh truyền thông, là công ty ký kết hợp đồng với Nguyên Thanh, đồng thời cũng là nhà sản xuất phim « sơn chi » , Vương Dương Linh nghĩ thì nhét người vào đây rất dễ dàng.

Nguyên Thanh suy tư nửa ngày vẫn là quyết định đi công ty tìm Vương Dương Linh, cô nhất định sẽ có mặt ở văn phòng vào thứ hai.

Cho dù trời đã khuya, Nguyên Thanh ngồi xuống trước mặt Vương Dương Linh, Vương Dương Linh bận rộn ngẩng đầu nhìn cô hỏi thẳng vào vấn đề:”Là vì vai nhân vật nữ chính sao?”

” Chị Linh, trước đó một mực định là tôi.” Nguyên Thanh dùng ánh mắt kiên định cùng cô ấy đối mặt.

Vương Dương Linh giọng nói trơn tru nói: “Cái này không có cách, phía đầu tư nhất định phải nhét người, dùng cái này phim nâng người…”

Nguyên Thanh nghe xong trong lòng rất không thoải mái: “Có rất nhiều phim có thể ăn khách, không cần thiết lợi dụng « sơn chi ».”

Vương Dương Linh yên lặng dò xét cô: “Còn chưa giải quyết hoàn toàn.”

“Cho nên tôi nghĩ lại đến nơi này tranh thủ gặp chị Linh một chút. Nếu muốn quay « sơn chi » thật tốt, nữ chính không thể là người khác. ” Nguyên Thanh nhìn cô trầm ngâm không khỏi có loại linh cảm không lành.

Không thể là người khác? Vương Dương Linh nghe xong đột nhiên khẽ cười một tiếng, trầm mặc mấy giây.

“Câu dẫn con trai của tôi, câu dẫn không tệ…” Cô nói rồi kéo ra ngăn kéo lấy ra một tờ giấy ném tới trên mặt bàn, “Thoải mái sao?”

Hình ảnh tờ giấy nhẹ nhàng trượt tới trước mặt Nguyên Thanh, cô thấy rõ nội dung đồng thời sắc mặt tái đi.

Vương Dương Linh đã in ra đoạn phim giám sát, đó là hình ảnh Nguyên Thanh đến trường đón Tông Tầm vài ngày trước, cô kéo cà vạt của Tông Tầm trong bãi đỗ xe và yêu cầu anh cúi xuống và hôn cô.

Do tuổi tác và thân thế của Tông Tầm khiến Nguyên Thanh phải e ngại, cuối cùng cô cũng biết lý do tại sao công ty lại phản đối quyết định nhân vật nữ chính.

Thấy sắc mặt cô cứng đờ, Vương Dương Linh gợi lên một nụ cười khó tránh khỏi: Cô là người thông minh, nên biết ý của tôi, « sơn chi » cùng Tông Tầm, chỉ được chọn một.”

Nguyên Thanh hết sức xoa dịu nội tâm bực bội, cười nhạt đáp lại: “Chị Linh, nước cờ này đi thật tốt, chị trực tiếp dùng « sơn chi » của cha tôi để giữ chặt bảy tấc của tôi …”

Vương Dương Linh trong mắt hiện lên vẻ tinh tế và sắc bén “Sáo lộ* chó không máu chó không quan trọng, dùng tốt là được.”

Tay Nguyên Thanh lạnh lẽo, cô gật đầu, giả vờ bình tĩnh nói: “Thật dễ dàng sử dụng.”

“Tôi biết cô không thể trả lời tôi ngay lúc này, vậy tôi cho cô trở về suy nghĩ một chút…”

Dùng tâm huyết của cha cô uy hϊếp cô, Nguyên Thanh giận quá thành cười, khóe miệng mang theo ý lạnh, cấp tốc hỏi lại :”Tại sao em lại không thể cho chị một câu trả lời ngay bây giờ?”

Vương Dương Linh nhướng mày thanh tú, kinh ngạc chờ cô nói tiếp.

“Đương nhiên chọn « sơn chi ».” Nói xong Nguyên Thanh nhìn cô nở nụ cười sáng lạn, lạn đứng lên, quay người đi hướng cổng.

“Được, mau chóng chấm dứt.” Không nghĩ tới lại dễ dàng như thế, Vương Dương Linh vui vẻ mà nhìn bóng lưng của cô rồi nhắc nhở.

“Đương nhiên.” Nguyên Thanh thờ ơ nhấc hạ vai trái, giọng điệu tùy ý.

Đúng lúc này, cuộc họp tổng động viên cuối kỳ của trường mới bắt đầu, Đường Viêm không có việc gì liền lẽo đẽo đi sau Tông Tầm, hắn đánh giá người nào đó đang chăm chú đọc bản diễn thuyết, ánh mắt cuối cùng vẫn là dừng ở trên cái cổ có vết hôn thật bắt mắt kia.

Đường Viêm không khỏi xác nhận lại lần nữa, “Tầm ca, cậu xác định không cần Phương Nghệ dùng đồ trang điểm che cho cậu một chút?”

Tông Tầm lật ra một tờ tiếp tục xem, ngoài miệng lạnh nhạt nói: “Không quan trọng.”

Đường Viêm cười nhíu mày, tại sao? Nhìn Tông Tầm giống như rất nghiêm túc, bây giờ một cái dấu hôn cũng không thèm quan tâm, cũng không quan tâm nó có ảnh hưởng gì đến hình tượng của mình hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận