Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A, có thể, vậy hôm nay đi ăn đi.”

“Được! Vậy em sẽ chờ chị tan tầm.”

Đợi cậu rời khỏi đây, trợ lí liền tiến vào hỏi trước mặt cô,” Ông chủ muốn cô đi lên một chuyến, là thư ký của hắn đến truyền lời, nghe nói tính khí đang không tốt, hy vọng cô nhanh đi lên lẹ đi.”

“Tâm tình không tốt kiếm tôi làm gì, tôi là nơi trút giận sao?”

Cô không chút lưu tình cự tuyệt,” Đừng tìm tôi, tôi với hắn cũng không thân đến vậy.”

Trợ lý mím môi không tin, lần trước tính khí Tu La Tràng của hắn bộc phát ai cũng biết, chỉ trách thư ký hắn miệng rộng, thấy ai cũng nói, ông chủ nhà hắn chỉ vì một nữ nhân mà đi đánh nhau.

Nơi ăn là cậu chọn, vậy mà lại là một tiệm thức ăn nhanh bình thường dưới lầu, thì ra cậu cũng biết cô không có tiền, đúng là chu đáo.

“Chị, chân không tốt à hay là eo không tốt? Có cần em đỡ chị không?”

Hạ Hạo Nguyên tự ý đổi xưng hô, Tô Phàm không chút dấu vết mà né tránh tay cậu.

“Không có gì đâu, là do hôm qua ngủ không ngon thôi.”

Hạ Hạo Nguyên hơi hơi mỉm cười, “Như vậy à, vậy chị thích ngủ giường mềm hay giường cứng?”

“Mềm…….”

“Kia tối ngủ chị có thể lót một cái gối đầu ở eo thử xem có thể tốt hơn không.”

Không tiếp tục thảo luận về đề tài này, Tô Phàm liền lấy thực đơn, “Nhìn xem cậu muốn ăn cái gì không.”

“Chị ăn gì thì em ăn đó.”

Đối diện với chàng trai chống cắm nhìn cô, vẻ mặt ngưỡng mộ, Tô Phàm cầm lòng không đậu mà a một tiếng.

Vẫn là cảm thấy hắn đang nịnh bợ cô.

“Chị thích uống loại rượu nào vậy? Chỉ có bia thôi à? Nhà em còn có rất nhiều loại bia khác nhau nha, nếu có dịp rảnh chị có thể đến nếm thử hay mang đi đều được.”

Nhắc tới thức uống quen thuộc, cô cầm lòng không đậu mà liếm liếm khóe môi ,”Bia nào cũng thích, vậy lần sau rảnh thì đi đi.”

Cô lại không thấy nụ cười vui vẻ của hắn.

“Vâng~~~”

Ăn cơm được một nửa, di động cô vang lên.

Điện thoại cũ nát trên màn hình hiện đầy vết xước, giao diện hiện ra màn hình kiểu lỗi thời.

Tuy rằng cô đã sớm xóa số điện thoại của tên này nhưng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên.

“Tôi đi nghe điện thoại một chút.”

Cô buông muỗng, xoay người cầm di động đi ra ngoài.

Hạ Hạo Nguyên thấy cô đã đi khuất, nhìn đến cái muỗng cô mới dùng, mím môi, trong ánh mắt gian trá lúc sáng lúc tối.

“Tô Phàm.”

Đầu bên kia truyền đến thanh âm tội lỗi.

Cô càng nghe càng khó chịu, “Tìm tôi có chuyện gì?”

Cuộc điện thoại này của Trình Minh vô cùng dễ hiểu.

“Cô muốn cái gì tôi cũng có thể cho cô, danh phận, tiền bạc, lợi ích, tất cả tôi đều có thể cho cô nhưng cô không thể nói toàn bộ kế hoạch của bọn tôi cho Lữ Nhất! Cô có biết những năm gần đây, tôi vẫn dựa theo phương hướng này để phát triển hay không, cô không thể hủy hoại tôi!”

Tựa như nghe được một câu chuyện cười, cô không chịu được mà cười ra tiếng.

“Hủy hoại anh? Ông chủ Trịnh có phải sai gì rồi không? Lúc trước là một tay ai tống tôi vào ngục giam? Lúc trước tao không giết mày, đúng là hối hận, mày sớm nên bị hủy hoại.”

“Ba mẹ cô chết không có liên quan tới tôi!”

“Vậy tại sao bây giờ mày vẫn còn giữ cho cốt của họ không buông! Còn không phải là sợ tao trả thù mày sao? Còn dám mở miệng nói không liên quan!”

Tô Phàm nghiến răng nói, phát giác chính mình lộ ra phản ứng cảm xúc dị thường, lập tức chuyển biến, thay đổi cảm xúc, đạm mạc cười cười.

“Cứ chờ xem, tôi sẽ không bỏ qua cho anh, dù cho anh có biến thành quỷ, tôi cũng phải dán bùa trú lên anh, làm anh vĩnh viễn không thể đầu thai!”

Nhanh chóng tắt điện thoại, không còn âm thanh.

Trịnh Minh hung hăng ném điện thoại xuống mặt sàn khiến nó tan tành, chia năm xẻ bảy.

Hắn ngã ngồi thật mạnh trên ghế, Lâm Ngữ trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, thấp thỏm lo âu hỏi.

“Hiện tại…..”

“Đừng nói chuyện hiện tại! Về sau cũng chưa triệt! Anh vẫn còn chưa xử lý em tội phá hỏng chuyện, có biết hiện tại anh muốn bóp chết em như thế nào không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận