Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu nói nửa đùa nửa thật của Phó Hàn Sinh khiến nụ cười trên môi Giang Viễn Cẩn cứng lại. Anh ta nhìn sâu vào mắt bạn mình, nhận ra sự tàn nhẫn và dã tâm ẩn sau vẻ ngoài nho nhã ấy. Có thịnh tất có suy, có thắng ắt có bại. Sau cái Tết Đoan Ngọ này, e là Bến Thượng Hải sẽ nổi lên một trận phong ba bão táp.
Giang Viễn Cẩn quay sang rót một chén trà Bích Loa Xuân, hương thơm thanh khiết lan tỏa. Anh ta định mở lời chuyển chủ đề thì thấy ánh mắt Phó Hàn Sinh bỗng nhiên dán chặt vào một điểm dưới lầu, nơi sạp bán đèn lồng. Ánh mắt hắn, vốn dĩ lạnh lùng sắc bén, giờ đây lại tràn ngập sự ôn nhu hiếm thấy.
Giang Viễn Cẩn nhìn theo hướng đó, thấy một cô gái nhỏ nhắn đang đứng ngắm nghía chiếc đèn lồng. Anh ta quay sang Lục Võ, tên người hầu thân tín đang đứng gặm chân gà, hỏi nhỏ: “Này, Cậu Ba nhà cậu coi trọng cô nương kia à?”
Lục Võ vừa đi hội chùa về, mồm miệng còn dính đầy mỡ, cổ đeo một chiếc mặt nạ gốm sứ hình mặt cười. Cậu ta nuốt vội miếng thịt, cười hề hề: “Ui da, Đại thiếu gia đừng làm khó tôi. Chuyện của Cậu Ba, phận tôi tớ như tôi làm sao dám bàn luận.”
Chưa dứt lời, Phó Hàn Sinh đã đứng dậy. Hắn bước tới giật lấy chiếc mặt nạ trên cổ Lục Võ, đeo lên mặt che đi nửa dung nhan tuấn tú, rồi dứt khoát đi xuống lầu.
“Này, cậu đi đâu đấy? Trà vừa mới pha xong mà!” Giang Viễn Cẩn gọi với theo.
“Tớ đi kiếm chút gì bỏ bụng. Lần sau sẽ mời cậu uống Bích Tuyết Hàn Xuân tạ lỗi.” Phó Hàn Sinh phất tay, bóng dáng cao lớn nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc.
Dưới sân đình, cuộc thi đá cầu đang diễn ra vô cùng sôi nổi. Người ta treo một chiếc vòng trúc bọc vải trắng lên cao, ai đá quả cầu lông vào lọt qua vòng nhiều nhất sẽ thắng cuộc. Phần thưởng chính là chiếc đèn lồng Hằng Nga xinh đẹp kia.
Mộ Diên đứng bên ngoài, kiễng chân nhìn vào nhưng chỉ thấy được ống quần của mấy người đàn ông đang bay nhảy. Cô nghe thấy mấy cô gái đứng gần đó che miệng cười khúc khích, bàn tán xôn xao:
“Cái anh chàng đeo mặt nạ kia đá hay quá! Dáng người cao ráo, phong độ ghê.”
“Đeo mặt nạ thế kia, biết đâu bên dưới là mặt rỗ, sẹo chằng chịt thì sao?”
“Xì, cậu ghen tị à? Nhìn khí chất người ta kìa, chắc chắn là một công tử hào hoa phong nhã.”
Mộ Diên vốn thấp bé, lại mặc sườn xám bó sát nên không chen lấn được. Cô đành đứng ngoài rìa, lòng thầm tiếc nuối chiếc đèn lồng. Nếu gặp phải người bình thường thì còn thương lượng mua lại được, chứ gặp phải công tử nhà giàu vung tiền như rác để lấy lòng người đẹp thì cô chỉ có nước đứng nhìn.
Tiếng chiêng “keng” một cái vang lên, báo hiệu cuộc thi kết thúc. Mộ Diên giật mình tỉnh lại. Một người đàn ông mặc áo dài gấm, đeo chiếc mặt nạ màu đào bước ra từ đám đông, trên tay cầm chiếc đèn lồng Hằng Nga. Dáng vẻ hắn ung dung, lười biếng nhưng lại toát lên một sự quyến rũ lạ kỳ.
Mộ Diên cụp mắt xuống, định quay người đi tìm thím Kiều thì bỗng nhiên cảm thấy bàn tay nặng trĩu. Cô cúi xuống, sững sờ khi thấy chiếc đèn Hằng Nga đã được nhét vào tay mình. Tiên nữ Hằng Nga ôm thỏ ngọc đang lung linh tỏa sáng ngay trong lòng bàn tay cô.
Cô hoảng hốt ngẩng đầu nhìn quanh. Xuyên qua ánh đèn lồng mờ ảo, cô thấy người đàn ông đeo mặt nạ đang đứng cách đó không xa. Hắn từ từ tháo chiếc mặt nạ xuống, để lộ gương mặt điển trai, quen thuộc đến mức khiến tim cô lỡ nhịp. Phó Hàn Sinh!
Hắn đứng dưới mái hiên, tay cầm một chiếc túi thơm thêu hình uyên ương, chậm rãi thưởng thức. Mộ Diên giật mình sờ bên hông, phát hiện chiếc túi thơm thím Kiều vừa tặng đã không cánh mà bay.
Hắn đứng đó, tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm. Mộ Diên do dự một lát rồi bước tới. Hôm nay hắn mặc một bộ áo dài màu xanh lam thêu chìm, trông vừa nho nhã lại vừa yêu nghiệt.
“Xin Cậu Ba trả lại túi tiền cho tôi.” Mộ Diên cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, lí nhí nói.
Phó Hàn Sinh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, khóe môi cong lên một nụ cười xấu xa. Hắn bất ngờ vươn tay ôm lấy eo nhỏ của cô, kéo mạnh vào lòng. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mẫn cảm của cô, giọng nói trầm thấp vang lên đầy nguy hiểm: “Sao lại nói năng khách sáo thế? Mới mấy ngày không bị tôi ‘chơi’, em đã quên mất cảm giác rồi sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận