Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biệt thự dành riêng cho vật nuôi này giống như một tu viện nhận con nuôi thời Trung cổ.
Một gian phòng thật dài xuất hiện trước mặt Thẩm Kinh Niên, bên trong đặt hai mươi chiếc giường đơn, có một đứa trẻ còn đang ngồi hoặc nằm trong đó, có phòng thì trống rỗng, chỉ để lại một chăn ga lộn xộn. Bọn nhỏ trong phòng đương nhiên đều nhìn về phía cậu, với những biểu cảm khác nhau. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chúng vẫn được cố tình khoác lên người một vẻ ngoài thanh tú và đáng yêu, giống như những con búp bê vừa được lấy ra khỏi tủ kính trưng bày.
“Thiếu gia, ngài muốn ngủ cái nào?” Tiểu cô nương tựa hồ là người hoạt bát nhất trong đám người này, đã bắt đầu nở nụ cười ngọt ngào giới thiệu tình huống bên này, “Nơi này là giường của Aisha, ngài không thể ngủ, giường bên cạnh trống. Lại đi qua một người khác là của El ca ca, anh ấy ở bên cửa sổ, cho nên giường mới trống…”
Thẩm Kinh Niên ngồi xổm xuống.
“Ừm, tôi liền chọn cái này.”
Những đứa trẻ khác bên cạnh thì thầm.
Nơi này giống như một nơi chất đống búp bê, mỗi một đứa trẻ đều có khuôn mặt tinh xảo đáng yêu, có đôi mắt to cùng làn da trắng như ngọc. Nhưng có đứa trẻ rõ ràng rất cảnh giác, từ đầu đến cuối ở trong góc quan sát người này rõ ràng không giống bọn chúng.
Aisha mỉm cười với cậu, sau đó từ trong ngăn kéo nhỏ đầu giường của mình lấy ra hai cây kẹo mυ”ŧ, chia cho Thẩm Kinh Niên một cây, chính mình một cây.
“Anh đã bao giờ nhìn thấy chủ nhân chưa?” Anh có đau không?” Cô bé cúi đầu bóc giấy gói, rất quen hỏi những câu hỏi như vậy.
“Ừm… Không đau.” Thẩm Kinh Niên cũng mỉm cười, “Anh không sao.”
Cách đó không xa, một cậu bé ngẩng đầu lên.
Aisha cũng có chút kinh ngạc: “Thiếu gia kia thật sự là may mắn, các ca ca ở đây ngày đầu tiên đến đều rất đau, El ca ca sinh bệnh thật lâu mới chậm rãi khôi phục…”
Hình như cô bé cái gì cũng không hiểu, lại cái gì cũng biết, cúi đầu vươn đầu lưỡi liếʍ kẹo mυ”ŧ màu đỏ trước mặt. Rõ ràng là đứa trẻ ngây thơ, nhưng động tác liếʍ láp lại thành thạo quy tắc đến trình độ khiến người ta không thể không nhớ tới một ít nội dung bậy bạ. Đầu lưỡi quấn kẹo mυ”ŧ lên xuống cọ xát, sau đó lại nhét vào miệng, tỉ mỉ ngậm mυ”ŧ. Cô bé ăn đồ ngọt, híp mắt, rất vui vẻ.
Nhưng Thẩm Kinh Niên lại hơi nhíu mày.
Cậu bé thì thầm, “Aisha, đừng nói lung tung.”
“Có phải không? Anh không thể nói được sao?” Cô bé phồng má, “Anh El…”
“Ăn kẹo mυ”ŧ thì không nên liếʍ lung tung.” Giọng nói của cậu bé mang theo vài phần trách mắng, “Mày quên tao dạy mày thế nào rồi à?”
Bé gái cứng ngắc thấy rõ, sau đó ngoan ngoãn ngậm cục kẹo, không nhúc nhích.
Cô bé được dạy làm thế nào để làm hài lòng người lớn với lưỡi của mình, mỗi khi cô bé biểu hiện tốt có thể có được thức ăn ngon và quần áo đẹp, vì vậy cô bé cũng đã rất quen với việc di chuyển lưỡi mình xung quanh. Những đứa trẻ chưa được thiết lập giá trị đương nhiên không biết chuyện này xảy ra với trẻ em hèn hạ như thế nào, trong mắt cô bé chẳng là gì cả, chỉ là cách cô bé lấy lòng chủ nhân mà thôi.
Thẩm Kinh Niên mím môi.
El đi đến trước mặt cậu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ lạnh lùng: “Anh cũng giống như chúng tôi? Bá tước nơi này rõ ràng cũng không mua người lớn như anh…”
“Anh là.” Thẩm Cảnh Niên nhìn vào mắt cậu bé, nhẹ giọng nói: “Anh được hắn mang về từ phòng đấu giá, anh cũng giống như en.”
Cậu bé rõ ràng sửng sốt.
Biểu tình của cậu bé thay đổi: “Tôi còn tưởng anh là…”
Rốt cuộc, lời nói nhỏ nhẹ, rồi im bặt.
Thẩm Kinh Niên sờ sờ đầu cậu bé.
“Mọi người đều ở đây sao?”
Giọng nói của cậu rất dịu dàng, khuôn mặt cũng vậy, vì vậy bọn trẻ ít cảnh giác với cậu hơn. Huống chi tình huống bên này cũng không tính là bí mật gì, bởi vậy cậu rất nhanh hiểu được tình huống của bọn nhỏ trong trang viên.
Khi chủ nhân cần, sẽ có người giúp việc mang theo một hoặc hai người trong số chúng.
Một số đứa trẻ đã trở lại, khó khăn để hồi phục cơ thể, một số đứa khác không bao giờ trở lại, không ai biết nơi chúng đã đi.
Ở đây chúng có người giúp việc, có đồ chơi, nhưng nhiệm vụ hàng ngày của chúng là xem chủ nhân có cần mình hay không. Đương nhiên lớn đa số trẻ em đều hy vọng chủ nhân quên đi chúng, như vậy sẽ không cần trải qua những chuyện đau đớn kia, duy chỉ có Aishs cảm thấy ở trang viên này rất tốt, cô bé chỉ cần biểu hiện một chút kỹ xảo đầu lưỡi của mình là có thể đạt được rất nhiều điểm tâm ngon.
Lúc nói đến đây, tiểu cô nương còn đắc ý dùng đầu lưỡi tạo ra âm thanh, biểu hiện cho Thẩm Kinh Niên nhìn thấy mình lợi hại cỡ nào.
Sau đó cô bé bị anh El bên cạnh đánh mạnh vào đầu.
Thẩm Kinh Niên mím môi nhìn đám nhóc cao không đến eo mình, tâm tình ngũ vị tạp trần.
Cậu rất kiên nhẫn, biết rất nhiều điều mà nhóm trẻ này không biết, vì vậy sau đó cậu đã thành công trò chuyện với chúng. Ngay cả những đứa trẻ không muốn nói chuyện và buồn chán trên giường của mình cũng không thể không lắng nghe cuộc trò chuyện bên kia, nghe lớn ca ca kia nói mình đã từng trải qua thời thơ ấu như thế nào. Nhưng niềm vui như vậy cũng ngắn ngủi, gần như ngay lúc nghe thấy tiếng giày da bước vào, nhóm trẻ trong cả phòng đều run lẩy bẩy chạy về phía xa cửa ra vào nhất. Những đứa trẻ nhát gan đã ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu buồn bực khóc thầm, coi như kiên cường hơn một chút cũng đều siết chặt nắm đấm.
Aisha nhổ ra một cây gậy giấy trong miệng ra: “Chà, dì đến.”
“Dì gì?”
“Chính là dì chọn đồ chơi cho chủ nhân…”
Cửa phòng bị đẩy ra, người hầu mặc trang phục hầu gái cao cấp hơn cúi người hành lễ với Thẩm Cảnh Niên: “Thiếu gia, bá tước đang đợi ngài trong hoa viên.”
Thẩm Kinh Niên gật đầu: “Ừ, tôi tới ngay.”
Những đứa trẻ nhìn về phía cậu.
“Thiếu gia, anh muốn đi sao?”
“Anh. . . Anh sẽ trở về.”
Ánh mắt của bọn trẻ rơi vào người anh trai lớn này.
Thẩm Kinh Niên lại mỉm cười: “Được, các em cũng chăm sóc tốt cho bản thân.”
Cậu rời khỏi chỗ đó.
Tần Lệ quả nhiên đang ở trong hoa viên chờ cậu.
Nếu như không phải hắn xuất hiện sẽ càng làm đám nhóc kia kinh hãi, hắn khẳng định càng nguyện ý tự mình đến đón thiếu niên của mình. Cánh tay dài của người đàn ông vươn ra, ôm người vào lòng, trực tiếp trực tiếp trao cậu nụ hôn sâu.
Nhưng người yêu trong vòng tay hăbs lại không muốn hôn nhiều: “Thả đám trẻ kia đi.”
“A Niên?”
Thẩm Kinh Niên nhíu mày, nhìn mái tóc vàng của Tần Lệ lúc này đều cảm thấy không có ý nghĩa: “Chuyện làm của Bá tước Hannover quá quá đáng, em không thể đồng tình với việc bắt nạt như vậy… Đó chỉ là những đứa trẻ mà thôi.”
Tần Lệ khẽ cười rộ lên, hôn lên khóe môi người yêu của mình: “Ừm, anh biết…Anh cũng chướng mắt loại người này…”
“Nhưng A Niên, đám trẻ kia cũng không phải tùy tiện có thể thả đi.”
“Những đứa trẻ xuất hiện ở đây và ngoan ngoãn lớn lên ở đây … Em có nghĩ rằng chúng bị lừa bán không? Ngay cả khi chúng được gửi về với cha mẹ ban đầu của chúng, chỉ sợ chờ đợi bọn chúng cũng sẽ không phải là cuộc sống thời thơ ấu của trẻ con bình thường.”
“Ý anh là sao?”
Người đàn ông khẽ thở dài, vuốt ve mái tóc của người yêu: “Chúng đã bị cha mẹ của chúng bán.”
Có những quý tộc giàu có tin tưởng chắc chắn rằng đồng trinh nam đồng trinh nữ có thể làm cho họ phát tài, tráng dương và kéo dài tuổi thọ, đương nhiên cũng sẽ có cha mẹ nguyện ý tặng con mình đổi lấy tiền tài hoặc sự nghiệp.
Những đứa trẻ xuất hiện trong cuộc đấu giá đều có xuất thân hoàn toàn trong sạch, đó là lý do tại sao những người tham gia muốn trút bỏ du͙© vọиɠ thú tính sau khi họ dám mua chúng. Họ biết rằng ngay cả khi đứa trẻ chết, họ sẽ không mang lại cho mình bất kỳ rắc rối, đó là quy tắc của toàn bộ trò chơi.
Thẩm Kinh Niên nhíu mày thật sâu: “Cốt truyện này cũng…”
“Ấu da^ʍ ở châu Âu có truyền thống.” Tần Lệ thấp giọng tiết lộ toàn bộ cốt truyện, thân mật mà tham lam ôm lấy thiếu niên, “Từ đời này qua đời khác, nếu muốn gia nhập giới quý tộc, phải tham dự vào trò chơi này, thậm chí còn hiến tế con mình.”
“Em không thích.” Cậu khẽ cắn môi Tần Lệ, “Mặc kệ như thế nào, đám trẻ kia không thể cứ như vậy ở lại nữa… Chúng phải học, học tri thức, học các quy tắc xã hội thông thường.”
“Mời cho bọn chúng một giáo viên đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận