Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không khỏi tự trách tự hỏi thầm trong lòng, có phải hay không ban nãy bản thân đã cư xử quá mức ngông cuồng vô lý, bị sự ghen tuông tức giận làm u mê đầu óc nên đã vô tình sập bẫy do Tào Tiểu Hà giăng sẵn, bùng nổ cảm xúc chửi bới lung tung và cuối cùng chọc điên con dã thú không nên chọc này. Giờ phút này, cả thân hình trần trụi của cô phơi bày dưới không khí lạnh căm căm, hứng trọn ánh mắt dâm tà rực lửa của Cao Nghị khiến cô tựa hồ như thoát khỏi cơn u mê ghen tuông mà thanh tỉnh, bình tĩnh lại. Dần dần, sự hối hận len lỏi, cô cũng ý thức được ban nãy biểu hiện của mình đúng thật là có chút quá phận, mặc kệ là giận dỗi tủi thân như thế nào cũng tuyệt đối không được hồ đồ dại dột mà nhắc tới hai chữ “ly hôn” tối kỵ đó. Phải biết rằng nếu nam chủ mà vì tức giận thật sự gật đầu đáp ứng cái đề nghị chết tiệt này thì cái nhiệm vụ hệ thống cũng đi toong, chẳng phải cô sẽ có kết cục thê thảm chết không có chỗ chôn hay sao!
Nghĩ thông suốt sự đáng sợ của vấn đề, cõi lòng Mạn Nhu mềm nhũn ra, cô chần chừ nhấp nhấp cánh môi sưng đỏ muốn mở miệng thốt ra một lời xin lỗi nhún nhường, nhưng khi chạm phải đôi mắt đen kịt như lang sói đang uy hiếp của Cao Nghị, một chữ cũng bị dọa nghẹn lại ở cổ họng, không bật ra được. Cao Nghị giờ phút này lại như một kẻ đi săn đang nhởn nhơ thưởng thức con mồi, anh không nóng nảy gấp gáp nhào vào vồ lấy, đâm cắm hưởng thụ thân thể thơm tho này. Mặc dù phía dưới lớp quần thô cứng, cây côn thịt khổng lồ đã cương cứng sưng trướng đến phát đau, rỉ cả dâm dịch nhưng vấn đề gốc rễ trước mắt vẫn còn chưa trừng trị giải quyết xong, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô vợ nhỏ hư hỏng này.
Từ trước đến nay, tác phong làm việc của một người lính như anh luôn là sấm rền gió cuốn, đã xuất hiện mâu thuẫn vấn đề thì bắt buộc phải mổ xẻ giải quyết tận gốc ngay lập tức. Giống hệt như khi cơ thể bị trúng đạn bị thương thì phải lập tức rạch da khoét thịt lấy viên đạn ra trị liệu, bằng không nếu cứ để mặc thời gian trôi qua, miệng vết thương nhất định sẽ bị thối rữa, mưng mủ, tạo thành những hậu quả nhiễm trùng nghiêm trọng không thể cứu vãn. Cái đầu óc thanh tỉnh lạnh lùng của anh đem từng lời buộc tội cay nghiệt ban nãy của Mạn Nhu tua đi tua lại, suy nghĩ cẩn thận rành mạch lại mấy lần rồi mới lãnh khốc buông lời: “Kế tiếp, anh sẽ tra hỏi em, anh hỏi một câu, em ngoan ngoãn trả lời lại một câu. Nếu em dám lươn lẹo nói xạo trái lương tâm nửa lời, anh sẽ lập tức tét nát cái mông kiêu ngạo của em.”.
Anh đã cắn răng cố gắng nhẫn nhịn, tỏ thái độ làm lơ lạnh băng với sự tồn tại của con ả Tào Tiểu Hà, vậy mà con đàn bà đê tiện đó còn dám mượn hơi chị gái anh ở ngay trong nhà anh mà giở trò tính kế ly gián tình cảm vợ chồng anh, thật đúng là to gan lớn mật. Nhưng điều khiến lồng ngực anh uất ức tức giận hơn cả chính là việc bà xã anh đầu ấp tay gối, yêu thương sủng nịnh như vậy cư nhiên còn dám vô cớ nghi ngờ anh ăn chả ăn nem ngoại tình, quả thật là quá hư hỏng ngứa đòn, thiếu thao làm mà. Cao Nghị ngẩng khuôn mặt nam tính lên, thấy Mạn Nhu hai tay bị trói đang run rẩy, lo sợ bất an bị ánh mắt như lửa đốt của anh nhìn chằm chằm nên vội vàng đảo dời tầm mắt đi trốn tránh. Cái bộ dạng giống như con thỏ nhỏ bị sói xám bắt được cẩn thận rụt rè đó làm anh nực cười, vừa bực mình tức giận nhưng lại vừa dở khóc dở cười.
Cao Nghị hừ lạnh một tiếng uy hiếp, giọng nói trầm thấp có phần bạo ngược khí phách: “Anh nói cho em biết, anh và cái con ả Tào Tiểu Hà kia từ trước đến nay tuyệt đối không có lấy nửa điểm quan hệ mờ ám. Đừng nói là đụng chạm, gặp mặt anh còn thấy ghê tởm! Thế mà em, tự cái đầu nhỏ bé của mình miên man suy nghĩ lung tung vớ vẩn, còn dám có cái gan to tày trời thốt ra hai chữ ly hôn uy hiếp anh, em chán sống rồi có dám sao!”. Cao Nghị nheo đôi mắt dài hẹp nguy hiểm đánh giá cơ thể Mạn Nhu, hai tay anh vừa thong thả, thành thạo lột cởi tháo từng lớp quần áo vướng víu trên người mình xuống, để lộ ra thân hình cường tráng, hoàn mỹ với từng múi cơ bắp cuồn cuộn, vừa gằn từng chữ: “Xem ra là những ngày tháng qua anh đã quá nuông chiều, yêu thương em rồi, để em ỷ sủng sinh kiêu, tùy ý làm bậy, nay còn dám trèo lên đầu lên cổ anh mà giận dỗi lung tung. Đêm nay anh nhất định phải dùng gậy thịt giáo huấn lại cái dâm huyệt của em thật tốt, để em bị thao đến mất nhận thức, không còn tinh lực mà rảnh rỗi suy nghĩ đến những cái chuyện hoang đường kỳ lạ đó nữa.”.
Mạn Nhu đã cùng Cao Nghị chung sống thân mật hơn hai tháng ròng rã, đây vẫn là lần đầu tiên cô được chứng kiến anh thật sự bạo phát phát hỏa. Người đàn ông dũng mãnh này khi nổi giận lên quả thật quá sức đáng sợ, anh trần truồng đứng đó, quy đầu gân guốc sưng tấy tím đen đang không ngừng rỉ nước, ánh mắt lạnh như hầm băng gắt gao nhìn chằm chằm vào cô. Trong lòng Mạn Nhu lúc này đã biết sợ thật sự, cô co rúm thân thể trắng ngần lại, nài nỉ cầu xin: “Ông xã… em biết sai rồi mà… anh tha cho em… hôm nào đi anh, bây giờ trong nhà còn có người ngoài ở mà, nhỡ họ nghe thấy thì sao…”. Cao Nghị cười lạnh một tiếng tà dâm, nhếch mép thốt ra: “Hừ, bây giờ em mới nhớ ra là trong nhà có người ngoài sao? Cũng không biết ban nãy là con mèo hoang nào vì ghen tuông một người ngoài mà dám nhăn mặt, hắt hủi đuổi anh đi.”.
Nói rồi, tay Cao Nghị không nhanh không chậm nâng lên, hai ngón tay thô ráp đầy vết chai sần chai sạn đi dọc theo làn da mịn màng mướt mát tới chỗ hai đùi Mạn Nhu đang khép chặt phòng thủ, dứt khoát ra lệnh: “Mở chân ra, banh cái tao huyệt lẳng lơ của em ra cho anh kiểm tra xem nào.”. Gương mặt Mạn Nhu đỏ bừng lên như gấc, cô vừa sợ hãi trước sự thô bạo của anh lại vừa xấu hổ tột độ, nhưng dưới áp lực cường đại của nam nhân, thân thể cô vẫn theo bản năng phản xạ ngoan ngoãn từ từ dang rộng hai đùi ra, rồi vì thẹn thùng lại sợ hãi muốn co rúm khép lại. Cao Nghị đương nhiên mặc kệ sự cự tuyệt kháng cự yếu ớt đó của cô, đôi bàn tay to lớn như kìm sắt thô bạo vươn tới sờ nắn cặp mông vểnh bóp mạnh mấy cái để lại dấu tay đỏ chót, rồi nhẫn tâm nâng hai cánh mông đẫy đà bẻ toạc ra, phơi bày trọn vẹn đóa hoa huyệt dính đầy nước dâm đang mấp máy run rẩy đáng thương phía dưới.
Anh cong khóe môi cười tà mị trêu chọc: “Bà xã, em nhìn xem, xem ra cái miệng phía dưới dâm đãng của em vẫn tương đối thành thật thẳng thắn hơn cái miệng nhỏ phía trên nhiều. Mới đó mà đã ướt sũng, bắt đầu cơ khát co rút lại đòi ăn côn thịt lớn của anh rồi này.”. Anh nói xong liền không một chút khách khí nương theo thứ dâm thủy nhầy nhụa, tàn nhẫn dùng lực cắm ngập hai ngón tay thô to đâm sâu vào tận cùng bên trong hoa huyệt. Cả người Mạn Nhu như bị điện giật cứng đờ, hai tay bị trói không thể giãy, hạ thân bị anh thô bạo đâm chọc vuốt ve cũng không dám vặn vẹo lộn xộn, cô đành cắn chặt cánh môi dưới đến mức rỉ máu để cố gắng không phát ra bất kỳ một âm thanh dâm mĩ nào. Cao Nghị thấy thế cũng không vội vã thô bạo ép cô mở miệng, ngón tay chôn ở trong vách thịt hoa huyệt quen thuộc nhịp nhàng thọc vào rút ra đâm chọc vài cái. Cái hoa huyệt vốn dĩ ban đầu còn hơi khô khốc vì sợ hãi nay bị anh điêu luyện kích thích liền ồ ạt chảy nước đầm đìa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận