Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh ấy là Omega của tôi, nhưng tôi lại không thể bảo vệ tốt anh ấy (phần 2)

Tay kia của Đỗ Văn Bân thò về phía sau gáy anh, bóp lên tuyến thể của anh, ngửi một ngụm hương pheromone đột nhiên tăng lên trong không khí.

“Pheromone này của mày thật đúng là bá đạo, có phải đã vượt qua cấp SS rồi không?”

Lạc Minh không trả lời.

“Ha ha… Nghe nói vẫn có người bởi vì nguyên nhân pheromone của mày mà hoài nghi mày không phải con ruột của thượng tướng Lạc? Mày thiếu thốn tình yêu như vậy, vì sao không nói cho bọn họ biết mày là Omega? Một Omega cấp SS, cho dù nhà họ Lạc không cần mày thì cũng sẽ có người sẽ yêu thương mày, không phải sao? Sau đó cũng không…”

Đỗ Văn Bân đột nhiên nổi giận túm tóc anh kéo ra ngoài, vẻ mặt điên cuồng: “Cũng không đến mức rơi vào tình trạng này! Đúng không?”

Đúng vậy, gã nói không sai, nếu như không phải ngay từ đầu khăng khăng cố ý muốn làm Alpha, anh làm sao có thể rơi vào kết cục như vậy.

Anh chỉ sợ mình không qua được cửa ải này, không bao lâu nữa, anh sẽ chết trong tay tên khốn kiếp này.

Anh không có bất kỳ sức lực phản kháng nào.

“Tao vốn cho rằng mày sẽ học được cách thông minh, không ngờ lại bắt được mày dễ dàng như vậy, cũng không ngờ… Nhiều năm như vậy trôi qua, mày vẫn còn nhớ mãi không quên với Kiều Quý? Cậu ta là người đầu tiên biết mày là Omega, đã nhiều năm vậy rồi, nếu cậu ta thật sự coi trọng mày, chẳng phải chúng mày nên sớm ở bên nhau rồi hay sao? Mày nói xem mày có tiện hay không đây?”

Đỗ Văn Bân giống như phát điên cười nhạo anh: “Bây giờ vì cậu ta, mày còn phải lấy cả bản thân mình ra để bù đắp vào!”

Lạc Minh mở mắt, giễu cợt một tiếng, nói với gã: “Tao bằng lòng!”

Anh thật sự yêu Kiều Quý sao?

Anh không biết.

Nhưng anh tin chắc mình rất quan tâm đến Kiều Quý, sau khi mẹ làm anh thất vọng, thế giới của anh chỉ còn lại Kiều Quý.

Bởi vì quá thiếu thốn tình yêu, cho nên Kiều Quý cho anh một chút ấm áp, cũng đủ để anh liều mạng, mà mạng của anh cũng không đáng giá.

“Mày cảm thấy mày còn có thể sống rời khỏi nơi này sao? Cho tới bây giờ còn không chịu cúi đầu?” Đỗ Văn Bân híp mắt nhìn anh, đáy mắt hiện ra vẻ oán độc, dường như có ý nghĩ nghiền người trước mắt thành bột phấn.

”Vậy mày đã chuẩn bị chôn cùng tao chưa?” Lạc Minh hỏi.

”Ai mà biết tao có cần phải chôn cùng mày hay không?” Đỗ Văn Bân nhếch môi cười: “Nói không chừng lưới pháp lồng lộng, mà tao chính là cá lọt lưới. Dù sao mấy năm trước khi trấn áp nghiêm khắc người cưỡng hiếp Omega, tao cũng chỉ ngồi tù vài năm mà thôi.”

Hình như gã có chút đắc ý.

Gã chỉ vào mấy Alpha bên ngoài nói: “Lúc trên đường, bọn họ nói với tao, trên người mày thơm quá, mày rất đẹp. Nếu tao nói cho bọn họ biết, bọn họ có thể tùy tiện đùa bỡn mày, mày đoán xem bọn họ có phải sẽ rất vui mừng hay không?”

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận