Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dấu ấn vĩnh cửu
Cơn bão tình dục kéo dài tưởng chừng như vô tận. Lục Thanh Yến đã hoàn toàn mất đi ý thức về thời gian, không gian. Trong đầu anh chỉ còn lại cảm giác khoái cảm tê dại và hình ảnh Tiêu Hách đang điên cuồng chiếm đoạt mình.
“Sắp… sắp bắn… Tiểu Hách… ưm…!”
Lục Thanh Yến rên lên, cơ thể căng cứng, ngón tay cào cấu vào ga giường nhăn nhúm. Cảm giác cao trào đang ập đến như sóng thần, cuốn phăng mọi rào cản cuối cùng.
Tiêu Hách cảm nhận được vách thịt bên trong đang co thắt dữ dội, siết chặt lấy dương vật cậu như muốn vắt kiệt từng giọt tinh hoa. Cậu gầm nhẹ một tiếng, gia tăng tốc độ, thúc những cú cuối cùng mạnh như búa tạ vào điểm G sâu nhất.
“Bắn cho anh! Bắn hết vào trong cho anh!” Tiêu Hách ra lệnh, giọng khàn đặc.
“Aaaaaa…!”
Lục Thanh Yến hét lên một tiếng thất thanh, cơ thể giật nảy lên. Khoái cảm cực độ khiến anh mất kiểm soát hoàn toàn. Từ niệu đạo, một dòng nước nóng hổi bắn ra thành tia, phun ướt đẫm bụng dưới và đùi non. Anh đã bị Tiêu Hách làm cho đạt đỉnh đến mức mất kiểm soát tiểu tiện.
Cùng lúc đó, Tiêu Hách cũng gầm lên, ấn chặt hông anh xuống giường, bắn từng đợt tinh dịch nóng bỏng vào sâu trong tử cung anh.
Dòng nước tiểu khai nồng hòa lẫn với mùi tinh dịch và dâm thủy tạo nên một mùi hương đặc trưng, nồng nàn và nguyên thủy bao trùm lấy căn phòng. Lục Thanh Yến nằm vật ra, thở dốc, nước mắt nước mũi tèm lem, cơ thể vẫn còn co giật nhẹ.
Tiêu Hách không rút ra ngay, cậu nằm đè lên lưng anh, tận hưởng dư vị của cơn cực khoái. Cậu cúi xuống, hôn lên tấm lưng mướt mồ hôi của anh, thì thầm:
“Daddy, anh bắn nhiều nước quá. Ướt hết giường rồi.”
Lục Thanh Yến xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Anh vùi mặt vào gối, không dám ngẩng lên. “Đừng nói nữa… hư hỏng…”
Tiêu Hách cười khẽ, xoay người anh lại, ôm anh vào lòng. Cậu không hề ghét bỏ sự “bẩn thỉu” này, ngược lại, cậu cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Anh đã hoàn toàn thuộc về cậu, từ trong ra ngoài, từ thể xác đến linh hồn.
Đêm đó, họ không thay ga giường, cứ thế ôm nhau ngủ trong mùi hương của tình yêu và sự chiếm hữu.
Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời len lỏi qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng bừa bộn. Tiêu Hách tỉnh dậy trước, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Lục Thanh Yến. Cậu cảm thấy hạnh phúc tràn ngập lồng ngực. Bí mật đã được phơi bày, và họ vẫn ở bên nhau, thậm chí còn gắn kết hơn trước.
Lục Thanh Yến cựa mình tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như bị xe cán. Anh mở mắt, bắt gặp ánh nhìn dịu dàng của Tiêu Hách, ký ức đêm qua ùa về khiến mặt anh đỏ bừng.
“Chào buổi sáng, vợ yêu.” Tiêu Hách hôn lên trán anh, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy trêu chọc.
Lục Thanh Yến lườm cậu một cái, nhưng không đẩy ra. Anh rúc vào lòng cậu, tận hưởng sự ấm áp và an toàn. Cuộc sống này, có lẽ cũng không tệ như anh từng lo sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận