Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Về đến nhà, Lâm Tiêu Tiêu nhìn nhà cửa lộn xộn, đột nhiên bất tri bất giác nhận ra, đã lâu rồi không gặp Lâm Bạch Thuật. Lần trước, bị anh trai nhìn thấy mình cùng Thẩm Thư Lạc đang làm tình trên sô pha, cô vẫn còn rất xấu hổ, chưa dám liên hệ anh.
Lâm Tiêu Tiêu nắm di động, không biết có nên gọi cho Lâm Bạch Thuật hay không, đang do dự di động đột nhiên rung lên, dọa cô nhảy dựng.
Trên màn hình hiện lên hai chữ 【Phó Hi】, không phải Lâm Bạch Thuật.
Lâm Tiêu Tiêu tự nhiên thấy nhẹ nhõm lạ kỳ, quả thật cô vẫn chưa thể bình tĩnh đối diện với anh trai được.
“Alo, em đây.”
“Ngày mai em có thời gian không, chúng ta hẹn hò.”
Cái từ “hẹn hò” này nhảy ra từ trong miệng Phó tổng lạnh lùng, cô có cảm giác rất vi diệu. Từ khi bắt đầu quen biết nhau, tám chín phần mười gặp mặt đều là ở khách sạn. Lâm Tiêu Tiêu lo sợ bất an: “Anh uống rượu phải không?”
“Trong đầu em toàn chứa cái gì vậy?” Âm thanh trầm thấp của anh mang theo chút bất đắc dĩ: “Sáng mai 10 giờ, anh đón em.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Lâm Tiêu Tiêu mới nhớ, còn chưa hỏi ngày mai đi đâu, con gái khi hẹn hò thì sẽ trang điểm tỉ mỉ, đi giày cao gót xinh xẻo, nhưng Phó Hi suy nghĩ thường không giống người thường, lỡ anh theo lối tắt mang cô đi leo núi thì sao? Cô vội vàng gọi lại, nhưng điện thoại Phó Hi liên tục ở trạng thái bận.
“Mặc kệ, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.”
Sau ba lần máy bận, Lâm Tiêu Tiêu mất kiên nhẫn, tùy tay từ tủ quần áo chọn quần jean cùng với áo voan, chuẩn bị trang phục cho ngày mai.
Ngày hôm sau, Lâm Tiêu Tiêu nhìn Phó Hi đang đứng ở xa xa, âm thầm đánh giá từ trên xuống dưới. Bọn họ quen biết lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy anh mặc quần jean, trước đây lúc nào cũng là tây trang, áo sơmi, cà vạt, một bộ dáng cấm dục.
Áo trắng quần jean phối hợp, khí chất nghiêm nghị ngày thường trở nên nhu hoà hơn, nhìn có cảm giác rất mới mẻ. Như đây là một Phó Hi khác mà cô chưa từng gặp.
“Ngốc, đứng ở đó làm gì, lại đây.”
Lâm Tiêu Tiêu lên xe, đeo dây an toàn, hỏi: “Chúng ta hôm nay đi đâu?”
“Công viên trò chơi.”
“Công viên trò chơi? Anh muốn đi chỗ đó?” Cái địa điểm này thật sự không liên hệ tới hình tượng bấy lâu nay của anh được.
Phó Hi đưa di động của mình cho cô xem, Lâm Tiêu Tiêu cúi đầu, trên màn hình viết: Xin hỏi, lần đầu tiên hẹn hò nên mang bạn gái đi nơi nào? Phía dưới đáp án xếp hạng cao nhất chính là công viên trò chơi.
Cô tự mình tưởng tượng, bộ dáng của Phó Hi khi lên mạng tìm tòi vấn đề này, đột nhiên cảm thấy hình ảnh này có chút đáng yêu.
“Anh đã từng đến công viên trò chơi chưa?” Lâm Tiêu Tiêu hỏi anh.
“Rồi.”
Cứ tưởng rằng với tính cách trầm lặng, nghiêm túc thái quá của anh thì sẽ không đi những nơi trẻ con như vậy. Cho nên khi nghe được câu trả lời, Lâm Tiêu Tiêu không khỏi bất ngờ: “Đi cùng bạn gái?”
Chính cô cũng không phát hiện ra, trong lời nói của mình có chút khẩu khí ghen tuông.
Phó Hi nhìn cô một cái, mím môi đáp: “Hồi tiểu học có đi một lần.”
Ồ, cô không dấu vết mà thở ra nhẹ nhõm.
Ngày thường nên công viên trò chơi không đông người lắm, mỗi trò chỉ có tầm mười mấy người đang xếp hàng. Lâm Tiêu Tiêu siêu nhát gan, không chịu được độ cao, tàu lượn siêu tốc hay nhà ma. (Giống editor đó, rất thích đi công viên giải trí nhưng không dám chơi mấy trò cảm giác mạnh, thấy rất có lỗi với người đi cùng huhu)
“Vòng xoay ngựa gỗ?” Lâm Tiêu Tiêu đề nghị nói.
Phó Hi nhìn toà nhà hai tầng, trong ngoài đều màu hồng nhạt, ngựa gỗ đang xoay tròn không ngừng, lâm vào trầm mặc.
“Hoặc là, vòng đu quay lớn?”
“Được.” Lúc này, anh đồng ý thật nhanh.
Thời học trò lắm mơ mộng, Lâm Tiêu Tiêu hay xem tiểu thuyết ngôn tình, khi bánh xe quay đến đỉnh cao nhất mà ước nguyện, thì mong ước sẽ thành hiện thực. Lúc đọc sách thì cảm thấy cực kỳ lãng mạn, nghĩ nhất định phải cùng người mình yêu thử một lần, xuất phát từ đủ loại nguyên nhân đến giờ vẫn chưa thể thực hiện. Hiện tại, cô đã sớm không tin vào điều này, nhưng thử qua cũng chả mất gì.
Lâm Tiêu Tiêu ghé vào bên cửa sổ, nhìn bên ngoài, mới đầu khi chậm rãi lên cao, cô còn hưng phấn mà quơ quơ chân. Chỉ trong chốc lát, bệnh sợ độ cao liền phát tác, cô rất không có tiền đồ mà dựa cả vào người Phó Hi.
“Một vòng quay mất ba mươi phút.”
“Sao anh biết?”
Lâm Tiêu Tiêu không dám nhìn ngoài cửa sổ nữa, để dời đi lực chú ý khi lên cao, cô nhìn chằm chằm Phó Hi.
“Ngày hôm qua tra trên mạng.”
Phó Hi chăm chú nhìn lại cô, vẫn là cái ánh mắt như xem con mồi, làm Lâm Tiêu Tiêu có chút hoảng. Cô yếu ớt hỏi: “Anh tra cái này làm gì?”
“Xem có làm được không, ba mươi phút vừa đủ.”
“Không được! Kiên quyết không được!”
Ở cái khoang hành khách nho nhỏ này, chỉ cần cô nhúc nhích một chút thôi cũng cảm thấy nó rung động rồi, gió lay nhẹ cũng đủ để cô đau tim chứ đừng nói làm cái vận động mạnh mẽ nào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận