Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu ngón tay chỉ gãi vào âm đạo của cô vài lần, khoái cảm không ngừng lan ra từ sâu dưới bụng cô, chất lỏng nóng ẩm chảy thẳng đến đầu ngón tay của Bàng Kinh Phú.

Đầu óc Điền Yên mơ hồ, cô chỉ lo ngẩng đầu lên thở hổn hển. Tốc độ đào khoét càng lúc càng nhanh, bụng ngón tay đè âm đế, xương ngón tay của anh nhô ra, từng tấc từng tấc mở âm đạo chật hẹp ra, xoa mở kẽ hở khe thịt, thoải mái đến mức môi âm hộ lật ra ngoài.

Tiếng nước chảy từ hạ thể của cô vang lên sền sệt mê người, Bàng Kinh Phú lại móc mấy cái, rồi rút ngón tay ra.

Đầu ngón tay trắng nõn được nối liền với sợ chỉ bạc rơi xuống mặt bàn theo hình vòng cung, sau đó chất lỏng trong suốt phun ra, từ trong lỗ chảy ra từng đợt, chất lỏng như pha lê hấp dẫn treo một nửa ở miệng huyệt, nhỏ giọt khắp nơi.

Đôi mắt anh tối sầm, dùng hai ngón tay nhớp nháp cầm một quả nho xanh trong giỏ trái cây nhét vào cái lỗ đang giãn ra theo nhịp thở của cô.

Quả nho rất to, thịt quả đầy đặn ôm lấy lớp vỏ xanh. Ngón trỏ dính đầy nước, anh đè thịt quả vào trong, quả xanh dần dần được bao bọc trong lớp thịt đỏ tươi, khe hở chật hẹp khó khăn nuốt vào.

“Ô…”

Quả nho không thoải mái hơn so với ngón tay thon dài ấm áp của anh, Điền Yên bất mãn cau mày, muốn khép chân lại.

Bàng Kinh Phú ấn đầu gối của cô lại, anh lại cầm một quả nho nữa, giọng điệu lạnh nhạt thêm mấy phần tò mò.

“Thử xem có thể nuốt được bao nhiêu quả.”

Vừa nói, anh vừa ấn quả nho vào bên trong, thịt quả căng cứng chọc vào chỗ sâu, cảm giác dị vật quá mức rõ ràng. Giọng nói Điền Yên mang theo sự run rẩy nức nở, giống như là chưa từng bị chơi đùa như thế này trước đây.

“Quá sâu… Không lấy ra được.”

Bàng Kinh Phú nhếch khóe miệng lên, đưa một quả vào, lại lấy một quả khác.

“Sao cô biết không lấy ra được?”

Giọng anh khinh miệt, động tác trên tay cũng không ngừng, đây không phải là cơ thể anh, dĩ nhiên anh có thể tùy ý chơi đùa.

Khe thịt được quả nho căng ra, nó giữ những quả xanh ẩn sâu bên trong, nhìn có vẻ khó khăn nhưng có thể ăn thêm quả khác.

Điền Yên nghẹn ngào ngẩng cổ lên, cả người căng thẳng thẳng tắp, răng trắng như tuyết cắn môi dưới thật chặt, cố gắng nuốt xuống hết những tiếng thở hổn hển xấu hổ.

Phản ứng bản năng của cơ thể đang ngọ nguậy trong âm đạo, ép thịt bên trong ra ngoài. Cô thả lỏng một chút, phần thịt đỏ bên ngoài âm đạo càng lúc càng phình ra, cố gắng đẩy quả nho ra ngoài, trái cây mượt mà cực kỳ sắc tình giống như cô đang đẻ trứng vậy.

Ngay khi quả nho sắp ra khỏi âm đạo thì một quả nho khác lại bị ấn vào.

“A… Đầy, đầy…”

“Quả thứ tư, nếu cô không ăn đủ tám quả, tôi sẽ nhét những quả nho còn dư lại vào phía sau cô.”

Bàng Kinh Phú dùng lòng bàn tay to kéo mắt cá chân mảnh khảnh ra, cố định tại chỗ không cho phép cô nhúc nhích.

Quả nho thứ sáu đã tới giới hạn, anh nhét thịt quả đầy đặn vào bên trong, anh cố hết sức nhét vào. Bàng Kinh Phú vỗ lên bắp đùi của cô.

“Thả lỏng!”

Bàng Kinh Phú dùng giọng khiển trách, động tác dạy dỗ tục tĩu.

Điền Yên đột nhiên siết chặt, quả nho càng trở nên khó mà nhét vào hơn, âm thanh cô nức nở cầu khẩn: “Không đi vào…”

Quả nho khó khăn nhét vào nửa quả, bị mắc kẹt trong huyệt đạo không thể ra vào.

Bàng Kinh Phú lại cầm quả thứ bảy lên, anh cũng không để ý rốt cuộc cô có kẹp được hay không, cưỡng ép nhét vào trong.

Không biết có phải có một quả nho bên trong bị vỡ hay không, anh dùng sức nhét mạnh quả thứ tám vào mép âm đạo.

Hai mép âm đạo bị kéo căng rộng, huyệt đạo dù có tiếp xúc với không khí cũng không thể co lại, âm vật bị cọ xát sưng tấy, sung huyết.

Chân cô run rẩy, cô không nén được tiếng khóc đứt quãng.

“Lấy nó ra… Xin anh, trướng quá, đã đầy rồi.”

Bàng Kinh Phú cụp mí mắt xuống, đôi mắt tìm tòi nghiên cứu trở nên nghiêm túc, vẻ mặt tối tăm không rõ, cảm giác ưu việt ngày càng mạnh mẽ đã đè nén cảm giác trần trụi và xấu hổ của Điền Yên.

“Bàng tiên sinh…”

Một cái tên xa lạ khuấy động nội tâm chờ đợi từ lâu của anh, sự bình tĩnh mạnh mẽ của anh đã không còn nữa, những cảm giác kỳ lạ xông lên đầu, những ý định háo hức, nóng lòng muốn thử bây giờ lại chui từ dưới đất lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận