Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự phản kháng của con thỏ
Cả ngày hôm đó, Oanh Oanh nằm liệt trên giường. Thân thể nàng đau đớn ê ẩm, đặc biệt là nơi riêng tư, sưng tấy và đau rát. Nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự băng giá trong tim.
Hắn trừng phạt nàng. Hắn dùng thân thể nàng để trừng phạt nàng vì đã dám có cảm xúc.
Tịch Mai và Đông Tình lo lắng không yên.
“Chủ tử, người không khỏe ở đâu sao?” Tịch Mai bưng nước ấm đến, thấy mặt Oanh Oanh tái nhợt, môi nứt nẻ.
Oanh Oanh lắc đầu, nhưng rồi nàng nhớ đến Đông Tình. Nàng túm lấy tay Tịch Mai: “Đông Tình… nha hoàn kia… có bị sao không?”
Tịch Mai cúi đầu: “Sáng nay Phúc Tài quản gia đã đến. Đại thiếu gia ra lệnh… phạt Đông Tình hai mươi trượng.”
Hai mươi trượng!
Oanh Oanh trợn tròn mắt. Với một nha hoàn nhỏ bé như Đông Tình, hai mươi trượng chẳng khác nào đánh chết!
“Không được!” Nàng cố gượng dậy, cơn đau xé toạc giữa hai chân khiến nàng suýt ngã. Hắn không chỉ hành hạ nàng, hắn còn muốn giết nha hoàn của nàng!
“Tịch Mai, mau… mau đi mời đại phu.” Oanh Oanh run rẩy tháo chiếc trâm bạc duy nhất còn sót lại trên đầu. “Cầm lấy cái này… nói là ta bị bệnh nặng, cần đại phu gấp. Rồi tìm cách… xem Đông Tình thế nào.”
Đó là tài sản duy nhất của nàng. Nàng thà chết đói chứ không thể để người vô tội vì mình mà chết.
Tịch Mai vội vàng cầm trâm chạy đi. Nhưng chưa ra khỏi viện, đã bị Phúc Tài chặn lại.
Phúc Tài nhìn chiếc trâm trong tay Tịch Mai, rồi nhìn vẻ mặt hoảng hốt của nàng, trong lòng thở dài. Thiếu gia ơi là thiếu gia, ngài chơi cái kiểu gì mà ép người ta đến mức này.
“Đại phu không cần mời,” Phúc Tài bình tĩnh nói. “Đông Tình không sao. Đại thiếu gia chỉ hù dọa thôi, đã cho người đưa về phòng nghỉ ngơi rồi. Còn người… đại thiếu gia đang ở thư phòng, ngài ấy muốn gặp người.”
Oanh Oanh mặc y phục chỉnh tề, lết từng bước chân đau đớn đến thư phòng. Nỗi uất hận trong lòng nàng còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi.
Nàng đẩy cửa bước vào. Từ Lễ Khanh đang đứng trước bàn, luyện chữ. Hắn không ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng hỏi: “Tìm đại phu? Muốn để cả thiên hạ biết ta làm gì ngươi sao?”
Oanh Oanh run rẩy, nhưng không quỳ xuống. Nàng đứng thẳng, nhìn hắn: “Đông Tình là nha hoàn của ta. Ngài có gì bất mãn, cứ trút lên ta. Tại sao lại làm khó một nha đầu vô tội?”
Từ Lễ Khanh cuối cùng cũng đặt bút xuống. Hắn quay lại, ánh mắt sắc như dao. Hắn tiến về phía nàng, mùi mực và mùi đàn hương lạnh lẽo bao trùm lấy nàng.
“Làm khó?” Hắn cười khẩy. “Ta còn chưa thực sự làm khó.”
Hắn đột ngột kéo nàng vào lòng, đẩy nàng ngã lên chiếc ghế tựa. Trước khi nàng kịp phản ứng, hắn đã vén váy nàng lên.
“A! Ngài làm gì vậy!” Oanh Oanh hoảng hốt giữ váy lại.
“Kiểm tra.” Hắn gạt tay nàng ra, giọng nói không chút cảm xúc. “Ta muốn xem có làm hỏng món đồ chơi của ta không.”
Bàn tay hắn chạm vào nơi sưng tấy của nàng. Oanh Oanh giật nảy mình, cảm giác vừa nhục nhã vừa đau đớn.
“Đừng chạm vào ta!” Nàng hét lên, dùng hết sức đẩy hắn ra.
Từ Lễ Khanh sững sờ. Con thỏ nhỏ luôn ngoan ngoãn run rẩy, hôm nay lại dám cào người.
Hắn không tức giận, ngược lại còn cười. Nụ cười đó khiến Oanh Oanh lạnh sống lưng.
“Tốt. Rất tốt.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, nước mắt uất hận trào ra: “Ngài cũng thấy đó, chỗ đó của ta sưng tấy, hôm nay không thể phục vụ ngài. Nếu ngài thực sự muốn dùng, thì đổi chỗ khác đi!”
Không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Từ Lễ Khanh nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu. Hắn không ngờ nàng dám nói ra những lời này.
Hắn đứng thẳng dậy, chỉnh lại y phục. Hắn đi đến bàn, lấy một hũ thuốc mỡ nhỏ, ném xuống trước mặt nàng.
“Bôi vào. Đừng để bị nhiễm trùng.”
Hắn quay người, bước đi. Khi đến cửa, hắn dừng lại, không quay đầu.
“Từ Lễ Phong bị gãy chân, cũng không ngoan ngoãn như ngươi.”
Nói rồi, hắn đóng sập cửa, bỏ đi.
Oanh Oanh sững sờ. Từ Lễ Phong? Nhị thiếu gia? Gãy chân? Hắn… hắn làm sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận