Chương 430

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 430

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một Mình Kiều Sở Sở Bị Cảm, Lây Bệnh Cho Cả Nhà
Cô bình tĩnh ngước mắt, phản bác: “Em nói dối à? Bây giờ em có thể gọi cho chị Lâm Thanh, em có thể mở loa ngoài cho mọi người cùng nghe.”
“Nhưng lỡ như em thông đồng trước thì sao?” Bùi Từ bước tới bên cạnh, ôm lấy vai cô: “Vậy chẳng phải bọn anh đã bị em lừa à?”
Bùi Mộc cũng đi tới trước mặt cô, cúi người xuống gần cô nói: “Đúng vậy, nếu như em cấu kết với Lâm Thanh để lừa gạt bọn anh, bọn anh cũng không biết.”
Kiều Sở Sở phản đối: “Vậy các anh không có bí mật nhỏ nào sao?”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Những người khác: “?”
Ánh mắt cô lướt qua từng người một, giọng điệu đầy ẩn ý: “Ví dụ như cùng nhau giấu em một bí mật nhỏ gì đó? Cũng có thể đấy, phải không?”
Bọn họ: “…”
Kiều Sở Sở hừ hừ, nhìn xung quanh: “Còn muốn nói gì nữa không?”
Bùi Mộc và Bùi Từ lúng túng nhìn nhau: “Không có gì, em đi chơi vui vẻ nhé.”
Hai người xám xịt rời đi.
Vi Sinh Lẫm tới gần Bùi Du Xuyên, thấp giọng nói: “Đây là double-kill nhỉ.”
Sắc mặt của Bùi Du Xuyên đen đến đáng sợ: “Ừ.”
“Khụ!” Vi Sinh Văn Trạm che miệng ho khan hai tiếng.
Vi Sinh Lẫm nhìn về phía Văn Trạm.
Văn Trạm cau mày nhìn anh ta.
Anh ta nhận được tín hiệu, đắc ý nhếch môi, tới gần Bùi Du Xuyên: “Để tôi chỉ cho cậu xem làm thế nào để cạy miệng cô nhóc này.”
Anh ta nhìn Kiều Sở Sở đang ăn sandwich: “Hôm nay Sở Sở định đi mua gì à?”
Kiều Sở Sở không ngẩng đầu lên: “Không mua gì cả.”
[Anh ta nói muốn tạo cho mình một niềm vui bất ngờ, mình cũng đâu có biết.]
Vi Sinh Lẫm: “? Ai vậy?”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu: “Cái gì?”
Vi Sinh Lẫm giật mình, nhận ra mình suýt bị lộ nên đổi lời: “Đi chơi mà không mua đồ thì tính là gì, dẫn tôi đi theo đi, tôi thanh toán cho cô.”
Kiều Sở Sở: “… Không cần.”
Cô ăn xong sandwich, cầm túi rời đi: “Tôi lái xe ra ngoài.”
“Chờ đã!” Bùi Bất Tiện đột nhiên đứng dậy, khàn giọng nói: “Anh muốn đi cùng em.”
Kiều Sở Sở dừng chân lại, nghi hoặc nhìn anh tấy.
Vẻ mặt Bùi Bất Tiện hơi xấu, che miệng ho khan hai tiếng, vẻ mặt căng thẳng nói: “Anh cũng muốn ra ngoài chơi.”
Cô thẳng thừng từ chối: “Không, đây là buổi tụ họp riêng tư của em và Lâm Thanh, hơn nữa nhìn sắc mặt anh có hơi xấu.”
Cô cẩn thận nhìn tất cả mọi người trong bàn, lo lắng hỏi: “Mọi người không khỏe sao? Có phải bị em lây bệnh rồi không?”
Bùi Phong Lộng đột nhiên ho khan kịch liệt: “Khụ khụ khụ khụ! khụ khụ khụ khụ!”
Anh ấy đứng dậy khỏi bàn, quay lưng về phía mọi người ho lớn, đau đến mức cảm giác như muốn thở không ra hơi.
Sắc mặt Kiều Sở Sở thay đổi rõ rệt, cô chạy đến trước mặt anh ấy: “Sao vậy anh tư! Sao thế?!”
[Không phải là anh ấy thật sự bị mình lây bệnh rồi chứ?!]
Bùi Phong Lộng ho đến mức đỏ mặt, thở hổn hển kịch liệt: “Hai ngày nay anh cứ cảm thấy khó chịu, bây giờ lại cảm thấy khó thở.”
Bùi Du Xuyên sửng sốt, đứng dậy nói: “Không phải là nhiễm trùng phổi rồi chứ? Bệnh cúm giờ rất dễ gây nhiễm trùng phổi!”
Bùi Phong Lộng nghi hoặc nhìn về phía Bùi lão tam.
Bùi Du Xuyên nháy mắt ra hiệu với anh ấy.
Anh ấy chợt hiểu ra: “À, đúng rồi, có thể anh bị nhiễm trùng phổi rồi.”
Kiều Sở Sở lo lắng nói: “Vậy anh còn đứng đó làm gì? Mau đến bệnh viện đi!”
Bùi Phong Lộng ngập ngừng nhìn cô: “Vậy em có đi cùng anh không?”
Kiều Sở Sở giật mình.
Bùi Phong Lộng thất vọng cúi đầu: “Nếu em không đi cùng thì thôi đi, anh nhịn một chút cũng được.”
Bùi Du Xuyên ngồi xổm bên cạnh Bùi Phong Lộng, vỗ vai anh ấy trấn an: “Lão tứ, không có chuyện gì đâu, tuy Sở Sở không đi cùng em, nhưng có virus đi cùng em, virus sẽ thay Sở Sở canh chừng em!”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Bất Tiện ho khan hai tiếng, yếu ớt liếc nhìn Kiều Sở Sở: “Nói thật, hiện giờ anh cũng cảm thấy rất khó chịu, anh cũng bị lây bệnh rồi, khụ khụ khụ khụ…”
“Vậy phải làm sao bây giờ? Nhiều người như vậy đều bị cảm rồi.” Vi Sinh Biệt Hạc cầm ly nước lên, thấm dịu cổ họng đang hơi đau một chút: “Hôm nay chúng ta đều phải đến công ty, nếu không khỏe thì nhất định sẽ chậm trễ công việc.”
Kiều Sở Sở càng cảm thấy áy náy, bắt đầu khảy tay: “Lúc ấy em đã nói các anh tránh xa em một chút, kết quả các anh không nghe, quả nhiên bị em lây bệnh rồi.”
Cô nhìn những người khác: “Mọi người cũng không khỏe sao?”
Bùi Uyên nhéo nhéo ấn đường, giả vờ yếu đuối: “Cũng tạm, chỉ hơi nhức đầu thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận