Chương 433

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 433

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Có Thể Đoán Được
Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, cầm điện thoại lên, bình tĩnh giải thích với Bùi Triệt: “Nhiều nhất ba tiếng nữa em sẽ quay về.”
Sắc mặt Bùi Triệt âm trầm, vô cùng kiên quyết: “Em đi đâu, anh đi cùng em.”
“Anh đừng tới.” Cô bình tĩnh nói: “Em sẽ sớm trở về.”
“Không.” Giọng điệu của Bùi Triệt đầy sự tàn nhẫn, không thể từ chối: “Người đàn ông bên cạnh em là ai? Bạn trai của em? Người trong lòng em à? Tại sao em không cho bọn anh gặp, anh ta có điểm nào không thể gặp người khác sao? Hay là em đang lo lắng điều gì đó??”
Kiều Sở Sở: “Anh…”
“Đừng gọi anh là anh trai!!” Bùi Triệt hung ác: “Anh không phải là anh trai của em! Từ nay về sau em hãy gọi tên của anh!”
Kiều Sở Sở: “?”
[Anh ấy nghiêm túc à?]
Giọng điệu Bùi Triệt tàn nhẫn: “Sao em không thể xuống xe? Anh ta uy hiếp em à? Hay là em không đành lòng nhìn anh ta khổ sở?”

Kiều Sở Sở bị một đám vấn đề lượn quanh đến choáng váng đầu óc: “Anh ta chỉ là một người bạn, em đã hẹn ra ngoài với anh ta rồi, trong vòng ba tiếng nhất định sẽ trở về.”
Bùi Triệt đã lên xe, giọng điệu bình tĩnh nói: “Bây giờ em xuống xe ngay cho anh, anh đang trên đường đến đón em rồi.”
Kiều Sở Sở nghẹn lời, kiên quyết nói: “Em không xuống xe, xong việc sẽ về nhà.”
Giọng nói của Bùi Triệt đột nhiên trở nên gay gắt: “Anh ta có gì tốt?! Có thể để em trơ mắt nhìn Bùi Bất Tiện đuổi theo xe sao?!”
Anh ấy hỏi cô: “Em có biết vừa rồi Bùi Bất Tiện nổi điên đến mức nào không?!”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô có thể đoán được.
Có lẽ Bùi Bất Tiện đã vừa khóc vừa đi lấy xe, bây giờ đang giẫm chân ga đuổi theo rồi.
Bởi vì Bùi Bất Tiện là một người rất A*, lại còn là người có thể chất không thể khống chế được nước mắt.
*A ở đây ám chỉ Alpha mạnh mẽ cường tráng, câu này ý nói Bùi Bất Tiện là người có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng nội tâm lại yếu đuối.
Lúc tâm trạng kích động đều vừa khóc vừa cứng rắn làm việc.
Bùi Triệt thấy Kiều Sở Sở không trả lời, trái tim nguội lạnh một nửa: “Em nói thật đi, Kiều Sở Sở, có phải em yêu đương rồi không? Em nói đi, anh sẽ xử lý người đàn ông đó, chúc phúc bọn em.”
Kiều Sở Sở: “? Em không có, em thật sự không có.”
[Có phải mình nghe thấy từ ngữ kỳ quái gì rồi không?]
[Hơn nữa vì sao cứ nhất định phải cảm thấy mình đang yêu đương? Mình thực sự không có hứng thú với tình cảm nam nữ.]
Bùi Triệt thở phào nhẹ nhõm: “Vậy em nói cho anh biết, rốt cuộc người kia tốt ở điểm nào mà có thể khiến em che chở như vậy?”
Kiều Sở Sở vẫn im lặng, liếc nhìn Quý Yến Xuyên.
Anh ta đã ngồi thẳng dậy, xoay người hờn dỗi bên kia.
Cô chân thành nói: “Anh ta không tốt chút nào, thậm chí còn không bằng một sợi tóc trên đầu anh.”
Bùi Triệt giật mình, cơn giận trong nháy mắt biến mất: “Thật sao?”
Kiều Sở Sở mệt mỏi nói: “Ừ.”
Hơi thở của Bùi Triệt ở đầu bên kia điện thoại có vẻ hơi hỗn loạn: “Vậy sao em lại không xuống xe?”
Đôi mắt sâu thẳm của Kiều Sở Sở biến thành vẻ hung ác nham hiểm: “Em không thể xuống xe, em có việc phải làm.”
“Có chuyện gì thì cứ nói.”
“Không thể nói được.” Kiều Sở Sở sầm mặt.
Bùi Triệt vẫn cố chấp: “Vậy em giải thích đi, anh nghe.”
Kiều Sở Sở bực bội nhắm mắt lại, nhịn không được nói: “Bùi Triệt, em đã nói trong vòng ba giờ sẽ quay về thì em nhất định sẽ về, anh cũng không phải Bùi Bất Tiện, anh không thể nghe em nói một chút sao?”
Bùi Triệt: “… Em gọi tên anh à?”
“Không phải anh bảo em gọi sao?” Kiều Sở Sở quay đầu lại nhìn phía sau xe, nhìn thấy từng chiếc xe sang trọng đang đuổi theo cô cũng không kinh ngạc: “Đừng đi theo em nữa, nếu không em sẽ tức giận.”
Bùi Triệt không thể tin nổi: “Em đang uy hiếp anh à?”
Kiều Sở Sở cũng không phủ nhận, nhìn chằm chằm chiếc xe sang trọng đuổi theo: “Nếu anh còn đuổi theo, em sẽ không về nhà.”
Cô gằn từng chữ một gọi tên anh ấy: “Bùi, Triệt.”
Bùi Triệt: “…”
Chiếc xe đuổi theo sát họ dừng lại.
Bùi Triệt nghiến răng nghiến lợi, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ: “Kiều Sở, em cứ ỷ vào việc anh chiều theo em, đợi em về xem anh xử lý em thế nào!!”
Tâm trạng Kiều Sở Sở lại bất ngờ tốt lên: “Ngoài miệng anh mắng em mà lại còn sợ em giận, anh vẫn còn tốt lắm.”
Hơi thở của Bùi Triệt khựng lại, hai má hơi nóng lên: “Bọn anh đợi em về!”
Vệ sĩ ngồi bên tay lái phụ kinh ngạc: “Không theo nữa à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận