Chương 436

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 436

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thây ma tấn công thành đứa bé xảy ra chuyện, vì cứu đứa bé nên chỉ có thể chấp nhận điều kiện của tình địch, bị nắm trong tay đùa bỡn trong phòng làm việc (phần 2)
”Ra là vậy…” Đôi mắt của Tề Dục dán chặt lên cơ thể đang không ngừng run rẩy của người đàn ông, rõ ràng là mỏng manh như một đóa hoa lê có thể trở nên trong suốt chỉ vì một giọt mưa nhưng từ một nơi sâu thẳm trong linh hồn lại toát ra sự bền bỉ.
Vốn dĩ gương mặt cùng vóc người tương đối khá ưa nhìn lại còn lộ ra một vẻ đẹp đáng thương tan vỡ, trong khoảnh khắc đối diện với ánh mắt kia, ngay cả Tề Dục, hô hấp cũng không khỏi cứng lại.
Có chút giống như…
Một người mẹ mẫu mực?
Ừm, không đúng lắm, một người ba mẫu mực.
Người đàn ông này như đã ở trong trạng thái chi nhiều hơn thu đến mức độ cao nhất, chỉ cần cho cậu một tia cơ hội, một cái phao cứu mạng, cậu đều sẽ liều chết nắm lấy, nguyện ý bỏ ra tất cả vì nó.
Làm sao có thể khiến người khác không muốn khi dễ cậu chứ?
”Nếu như tôi đoán không lầm, đứa bé này hẳn là sắp thức tỉnh, hoặc là biến thành người có siêu năng lực, hoặc là…” Tề Dục bình tĩnh nhìn ánh mắt của Tô Mộc, đột nhiên trong tay hắn ta vang lên tiếng lách tách của hồ quang điện nổ tung, tựa như một giây kế tiếp, tia sét kia sẽ đánh trúng đứa trẻ yếu ớt trong ngực cậu: ”Hoặc là trở thành những con quái vật bên ngoài thành trụ sở.”
Tô Mộc mở to con mắt.
”Khi thức tỉnh thì chỉ có thể xem người thức tỉnh có thể vượt qua hay không, sợ rằng Ngũ Nhan Tịch cũng không giúp được cậu bé.” Tề Dục hướng dẫn từng bước, như thể một tên thợ săn đang giăng lưới cho con mồi của mình, sau đó trơ mắt nhìn con mồi trong trạng thái hoảng sợ mà lao thẳng về phía tấm lưới.
Quả nhiên, nghe thấy những lời nói của hắn ta, chân của Tô Mộc lập tức mềm nhũn, ngã ngồi ra sau chiếc ghế được người nọ đặt sau lưng ban nãy.
Hốc mắt nhanh chóng đỏ bừng, nước mắt rơi xuống đập vào trong ngực, đứa trẻ bởi vì thân nhiệt quá cao mà gương mặt đỏ ửng.
”Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Tuyệt vọng khiến cậu không ngừng chết lặng nói xin lỗi.
Nếu như không phải cậu đưa đứa bé này đến với thế giới này, đứa bé cũng sẽ không phải chịu nhiều đau khổ với cậu như vậy, vốn tưởng rằng số phận của đứa nhỏ này cuối cùng cũng sẽ trở thành con tốt thí giống như trong cốt truyện, chỉ cần cậu tìm được cách tránh né, để đứa trẻ có thể sống sót là được, nhưng cậu quên mất mỗi một giây sinh tồn ở thế giới này đều cực kỳ khó khăn, đâu đâu cũng là nguy hiểm lăm le tính mạng.
Mới hơn một tuổi, còn chưa kịp nhìn thấy thế giới này một cách rõ ràng, thậm chí còn chưa kịp hiểu gì cả, thế mà cuộc đời ngắn ngủi cũng đã sắp kết thúc.
Đều là lỗi của cậu…
Tô Mộc tựa như lâm vào trạng thái run rẩy sững sờ, ngẩn ngơ nhìn gương mặt nhỏ nhắn trẻ thơ non nớt của đứa bé, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống, nhưng một chút âm thanh cũng không phát ra được, trong cổ họng cứ như bị vật gì đó nhét vào chặn lại, khiến cậu ngột ngạt đến mức ngực thậm chí cũng phát đau.
Có vẻ như bắt nạt hơi quá đà rồi…
Tề Dục dừng một chút, nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của người đàn ông vì cọng rơm cuối cùng đã bị nước cuốn trôi, khiến hắn ta trước nay vẫn luôn lòng dạ sắt đá trong nháy mắt cũng không khỏi cảm thấy đồng cảm, trong thoáng chốc, đau xót cùng tâm trạng nóng bỏng truyền vào trong lòng, khiến hắn ta không có cách nào tiếp tục bắt nạt cậu nữa.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận