Chương 437

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 437

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

436 Chủ mưu ngẫu nhiên gặp 1
Dưới tán cây ngô đồng, luôn có loại cảm giác hư vô mờ mịt, nổi bật lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông, giống như một tầng sương mù trong rừng rậm.
Ông ta viết.
…Kiểu chữ lục bùn khắc trên hộp cây tử đàn, bên trong chuông đồng hồ báo thức… Khi đó trí nhớ khắc sâu trong cuộc đời tôi là quá khứ về chiến tranh, tất cả đều đã qua.
Khi đấy Ôn Thời Khải tìm kiếm sách trong thư viện, ngẫu nhiên tìm được quyển sách “Tán gẫu về kiến trúc” của địa sản Đại Vương Lộ Càng Tư, câu viết này giống như thoáng qua nhưng lại không thể không khắc sâu hình ảnh vào trong vỏ não của anh ta.
Bây giờ đi đến lão dương phòng mới phát giác là đúng.
Chu Nguyên “Tôi chưa đọc, chẳng qua thật khó tưởng tượng một người không thích nhà thờ Trinity, thế mà lại thích khu nhà theo phong cách cổ điển, tiêu chí của cậu quá khắt khe.”
“Tôi cũng rất khó tin, một người lớn lên ở đây lại có thể một ngày lạc đường đến ba lần, dẫn tôi đến quảng trường Nhân Dân, vừa đi vừa về dạo hai tiếng.”
Ôn Thời Khải quay đầu liếc thoáng qua anh ta, cong môi cười.
“Trải nghiệm không tệ…”
Lời này chặn họng…
Chu Nguyên nhất thời á khẩu không đáp lại được, nhưng vẫn vùng vẫy giãy chết “Đối với Thượng Hải, tôi không quá quen thuộc, từ nhỏ tôi đã đến Đế Đô, cho nên đương nhiên tôi hiểu rõ nơi đấy hơn.”
Nói xong lấy cùi chỏ huých vào tay Ôn Thời Khải “Này…”
Ôn Thời Khải nhìn sang anh ta, thế nhưng bước chân lại không ngừng.
“Lạc Dĩ Nhiên thông minh xinh đẹp, tài trí hào phóng, chẳng lẽ đối với cô ấy, cậu không có suy nghĩ gì hả?”
Chu Nguyên tiếp tục nói tiếp “Đừng nói cái gì mà không biết, mặc dù con gái nhà người ta chưa nói rõ, nhưng trường hợp có cậu, 80% đều ở đó, đóa hoa cao lãnh hóa thân thành người hầu, chủ động bắt chuyện.”
Ánh mắt Ôn Thời Khải khiển trách nhìn anh ta, lại cảm thấy hơi buồn cười “Đầu tháng năm tôi phải về MIT, có thể có gì chứ?”
“Haiz, con gái nhà người ta tháng bảy cũng sẽ theo qua, khoảng cách không phải vấn đề.” Chu Nguyên vượt lên trước cắt ngang.
Trong việc hóng hớt, người đàn ông này luôn có tinh lực dồi dào mãi không dùng hết, Ôn Thời Khải ý tứ sâu xa nhìn thoáng qua anh ta, không thèm để ý.
Lạc Dĩ Nhiên… Tim Ôn Thời Khải hơi dừng lại.
Nói thật ra, tâm tư của cô ta cơ bản đều viết ở trên mặt, loại ánh mắt đó, anh ta sớm đã thành quen, chưa phát giác mới lạ.
Gió mùa đông thổi đến hòa với ánh nắng, nhiệt độ vừa phải, dáng người hai thanh niên thẳng tắp cũng bị kéo ra một bóng đen dài trên đường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận