Chương 438

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 438

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

437 Chủ mưu ngẫu nhiên gặp 2
Vòng qua con đường Phục Hưng đi đến công quán Ninh Giang ở bên cạnh, Chu Nguyên cũng không đuổi theo truy hỏi về vấn đề kia nữa, nhìn xung quanh tìm chỗ bán vé, trong dòng người đi qua, lại thoáng nhìn qua bóng dáng quen thuộc.
Trên con đường đá sỏi, dây leo bò lên, thiếu nữ cầm máy ảnh nhìn xung quanh tìm góc máy, gương mặt như ẩn như hiện.
Gió nhẹ lướt qua, vung lên một góc váy màu trắng sữa của cô ta, giống như cánh bướm nhẹ nhẹ rơi xuống bãi cỏ, nhẹ nhàng nhảy múa.
“Đây chẳng phải là học muội trong trường mình sao?” Chu Nguyên quay đầu nhìn Ôn Thời Khải.
Anh ta không nhớ rõ tên, nhưng nhớ kỹ ngày đó đến Mạnh Vĩ Dân Lâu tìm Ôn Thời Khải thì nhìn thấy cô ta.
Ôn Thời Khải đương nhiên cũng sớm nhìn thấy, đút tay vào trong túi quần, ánh mắt trầm tĩnh mà nhìn chằm chằm về phía phương hướng Khương Nhiêu, trong mắt giống như có ánh nắng lại giống như cất chứa một tầng sương mù rất dày.
Khương Nhiêu cũng đúng lúc quay đầu lại, đu.ng vào hai người ở phía sau thì kinh ngạc mấy giây “Học trưởng Chu, học trưởng Ôn, sao hai anh lại ở đây?”
Ôn Thời Khải còn chưa lên tiếng, trong tai nghe đã vang lên giọng nói của Lâm Chi Nam.
“Cô xem đi, tôi đã nói cho cô rồi, đây là trực giác của phụ nữ.”
Trong một góc xó xỉnh ở Starbucks, trên bàn là hai quyển sách và một chiếc bút máy dùng để ngụy trang, Lâm Chi Nam ngồi ở hướng này hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ mấy người kia.
Mùa đông ở nơi này không quá lạnh, hôm nay Ôn Thời Khải mặc một chiếc áo len sáng màu và quần dài màu đen, dáng người thẳng tắp, có loại yên tĩnh và thanh mát như trúc.
Lâm Chi Nam nhìn thấy anh ta và Chu Nguyên chậm rãi đến gần Khương Nhiêu, khóe môi hơi nhếch lên, mặc dù chủ yếu là Khương Nhiêu và Chu Nguyên nói chuyện.
Khương Nhiêu nói nhà mình ở gần đây, cộng thêm trong tiết học, giáo sư từng nhắc đến công quán rất nhiều lần, cho nên nhân lúc rảnh rỗi cầm máy ảnh đi qua chụp mấy bức ảnh, mới từ công quán Tư Nam bên kia đi đến, còn chưa vào trong đã gặp hai người này ở đây.
“Học trưởng Chu, hai anh đến đây là?”
“Thật trùng hợp, chúng ta như thế có thể coi là không hẹn mà gặp không? Anh và Thời Khải cũng đến xem kiến trúc cổ.”
Học muội cùng một trường, đương nhiên phải quan tâm hơn mấy phần, Chu Nguyên mời “Nếu đã như thế, chúng ta đi chung nhé?”
Mà Ôn Thời Khải ở bên cạnh lại chưa có quá nhiều biểu lộ, lúc cùng Khương Nhiêu chạm mắt thì cười nhạt một tiếng, còn đưa tay làm một động tác rất thân sĩ.
Ra hiệu cho cô ta đi trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận