Chương 438

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 438

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thây ma tấn công thành đứa bé xảy ra chuyện, vì cứu đứa bé nên chỉ có thể chấp nhận điều kiện của tình địch, bị nắm trong tay đùa bỡn trong phòng làm việc (phần 4)
Người đàn ông giống như cô dâu bị hiến tế đang đứng trên tế đài, khẽ rũ đầu xuống, với sự tuyệt vọng và tinh thần suy sụp sau khi chống lại số phận, đã để lộ ra chiếc cổ trắng nõn thanh tú, yếu ớt đến mức tựa như chỉ cần gập lại là sẽ gãy ngay nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người.
Mỹ cảm bị vỡ tươm dâng đến cực hạn.
Hàm ý rất dễ để diễn đạt.
Bỗng nhiên Tề Dục khẽ cười, kèm theo đó là toàn thân thu hồi khí thế: ”Tôi sẽ cho người đưa nó đến viện nghiên cứu.”
”Lại đây.” Tề Dục ngoắt tay.
”Tôi, tôi có thể đi cùng không?” Tô Mộc khẩn cầu nhìn Tề Dục, cậu không quen biết người đàn ông này, thế nên cực kỳ dè dặt.
Bị ánh mắt chăm chú cẩn thận quan sát như vậy, cho dù là ai cũng sẽ dâng lên một cảm giác thỏa mãn mãnh liệt trong lòng, tựa như đã hoàn toàn nắm được người đàn ông này trong tay.
”Có thể.” Tề Dục gật đầu, sau đó vỗ lên đùi mình.
Tô Mộc ngẩn người, sau đó mới cứng ngắc ngồi xuống đùi của người đàn ông mặc quần tây cạp cao màu đen.
Tư thế này khiến cậu theo bản năng liên tưởng đến cậu dường như là một tình nhân nhỏ được bao nuôi, cho dù là ở trong phòng làm việc, chỉ cần đối phương muốn, cậu cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên đùi đối phương…
Sự xấu hổ khiến cậu theo bản năng cụp mi mắt, cúi đầu nhìn đứa trẻ có thân nhiệt cao trong ngực mình.
Cậu hận không thể bay đến viện nghiên cứu ngay lúc này.
Nhưng không thể…
Dù lòng cậu nóng như lửa đốt.
Người ông cúi đầu, chiếc gáy trắng nõn nhẵn nhụi lại một lần nữa phơi bày ra ngoài, chiếc cổ trắng nõn nhẵn nhụi dưới mái tóc đen càng trở nên nổi bật hơn, giống như một miếng dương chi bạch ngọc thượng đẳng, khoảnh khắc dùng ngón tay chạm lên trên, lông măng như nóng lên, ngay cả những đốt xương như ngọc nhô ra ở phía sau cũng vô cùng mượt mà, mang theo một vẻ đẹp tròn trịa khiến Tề Dục không nhịn được hết xoa rồi lại sờ.
Tô Mộc bị hắn ta xoa đến nỗi cả người run rẩy, một tay ôm chặt đứa bé, một tay chống bàn mới có thể miễn cưỡng duy trì cơ thể không để mình trượt xuống đất, tiếng thở dốc nhỏ xíu mang theo tiếng rên rỉ khàn khàn nghẹn ngào, hết thảy đều khiến người khác không khỏi mơ tưởng.
Cổ họng khô khốc, lần đầu tiên Tề Dục sinh ra một cảm giác khát vọng mãnh liệt trong cơ thể như vậy.
”Được rồi, đi thôi.” Nhưng người đàn ông bỗng nhiên thu hồi bàn tay nóng bỏng của mình lại vào lúc này, nghiêm trang đứng lên, nếu như bỏ qua chiếc quần tây bị ngồi đến nhăn nheo thì hết thảy thoạt nhìn vẫn áo mũ chỉnh tề.
”Ừm~” Tiếng đáp lại xen lẫn tiếng thở dốc, mềm nhũn, cứ như đang rên rỉ.
Cục xương lăn lộn trong cổ họng, Tề Dục chân chính ý thức được ma lực của người đàn ông trước mắt này.
Thậm chí nếu như bây giờ không đi, hắn ta sợ lát nữa hắn ta sẽ không nhịn được nữa.
Chẳng trách…
Tề Dục có chút vui mừng ngày đó mình nhàm chán trong bữa tiệc, tùy tiện dùng siêu năng lực tinh thần nhìn mấy lần.
Chính là mấy lần đó, hắn ta liền nhìn thấy bảo vật bị hai anh em nhà kia cất giấu.
Đương nhiên bây giờ là của hắn ta rồi.
Người đàn ông của các người is fine, bây giờ is mine.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận