Chương 439

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 439

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khí Vận Nữ Chính Mang Theo Oán Hận To Lớn
Quý Yến Xuyên vừa yên tâm thoải mái tiếp nhận, vừa bá đạo ôm Hạ Tuyết Thuần vào lòng, trở thành người giàu nhất toàn cầu trong “cuộc tình đầy trắc trở và gian khổ”.
Đáng tiếc thời thế đã thay đổi, nữ chính có thể giúp anh ta hút máu lại bị thay đổi thành cô.
Kiều Sở Sở dùng súng gõ nhẹ lên bàn: “Quý Yến Xuyên, bây giờ anh hối hận còn kịp.”
Quý Yến Xuyên nghe vậy thì có chút do dự, đứng trước bia ngắm hỏi cô: “Nếu như tôi dừng lại thì cô sẽ bằng lòng tiếp tục ở lại sao?”
Kiều Sở Sở cười mỉa mai: “Tôi không muốn.”
Khuôn mặt tuấn tú của Quý Yến Xuyên tái xanh, anh ta nắm chặt quả táo trong tay: “Kiều Sở Sở, cô là người phụ nữ đầu tiên xúc phạm tôi đến thế.”
Từ lần gặp mặt vừa rồi đạp anh ta một cái, rồi lại đè anh ta lên kính xe, khiến anh ta bị người ta dòm ngó trên xe.
Trong mắt anh ta hiện lên cơn giận bị kìm nén: “Tất cả những gì cô làm với tôi hôm nay còn ấm ức hơn so với những gì tôi đã chịu hai mươi năm qua, chưa từng có ai dám đối xử với tôi như vậy!”
Nhưng…
Anh ta đặt quả táo lên đầu, căng thẳng đến mức giọng nói run rẩy: “Bây giờ tôi bằng lòng nhịn cô một lần này.”
Kiều Sở Sở bị chọc cười: “Quý Yến Xuyên, tôi đã nói rồi, sẵn lòng của anh đối với tôi không đáng một xu.”
Quý Yến Xuyên kinh ngạc trợn to hai mắt, trên đầu đội quả táo trông rất buồn cười: “Vậy làm sao cô mới có thể tha thứ cho tôi? Cô không cảm thấy cô như vậy là cố tình gây sự sao…”
“Bụp!!”
Quả táo trên đầu anh ta vỡ vụn!
Lời nói đang đến bên miệng của Quý Yến Xuyên bỗng nhiên im bặt, đồng tử co rút đến cực điểm!
Quả táo vỡ vụn xuống đất.
Viên đạn hình như đã trúng vào giữa quả táo, chia tách vô cùng đều.
Đầu óc anh ta trống rỗng, ánh mắt cứng ngắc hướng lên trên, dừng lại trên người Kiều Sở Sở cách đó mười mét.
Cô giơ súng lên, trong đôi mắt rõ ràng tròng trắng đen không giấu được sự chán ghét và khinh thường đối với anh ta: “Đó là do chính anh bằng lòng, Quý Yến Xuyên.”
Quý Yến Xuyên: “…”
Kiều Sở Sở đặt súng lên bàn, khinh thường nói: “Tôi đánh anh, mắng anh, làm nhục anh, làm anh mất mặt trên xe, anh bằng lòng. Tôi để anh đội quả táo, anh vẫn bằng lòng. Anh có thời gian oán trách tôi, vậy sao không suy nghĩ lại bản thân mình một chút, có phải đầu anh bị lừa đá rồi nên mới có thể bằng lòng như vậy không?”
Dứt lời, cô nhấc điện thoại lên: “Hai tiếng đồng hồ bắt đầu tính, anh muốn đưa tôi đi đâu thì đi nhanh lên, tôi ở hành lang đợi anh.”
Các nhân viên bàng hoàng nhìn Kiều Sở Sở rời đi.
Một nhân viên kinh ngạc nói: “Mẹ ơi! Cô ấy bắn quá chính xác! Tôi thậm chí còn không thấy cô ấy nhắm mục tiêu, cô Kiều này là một tay súng thiện xạ rồi!”
Một người lớn tuổi ra hiệu cô ta im lặng: “Suỵt!”
Bọn họ im lặng nhìn về phía Quý Yến Xuyên trong sân tập bắn, nhỏ giọng thì thầm: “Tổng giám đốc Quý bị chơi rồi.”
Quý Yến Xuyên sững sờ tại chỗ, chậm rãi cúi người xuống.
Nỗi sợ khi nghĩ đến bị viên đạn xuyên qua đỉnh đầu khiến cả người anh ta run lên.
Một cảm giác đau nhức từ từ lan ra từ trong lòng, lan đến khắp tứ chi.
Anh ta chỉ có thể cúi người xuống, dùng tay siết chặt mảnh áo nơi trái tim, hít thở từng ngụm từng ngụm một.
Kiều Sở Sở không tôn trọng anh ta…
Cô không tôn trọng anh ta chút nào! !
Quý Yến Xuyên nghiến răng nghiến lợi, oán hận và những cảm xúc phức tạp giao nhau trong mắt, lông mày nhíu chặt đến mức có thể giết chết một con ruồi, anh ta đè nén sự khó chịu trong lòng, bước chân mềm nhũn đi ra hành lang.
Kiều Sở Sở ngước mắt lên, bắt gặp khuôn mặt tái nhợt của Quý Yến Xuyên.
Anh ta run rẩy như cái sàng, u oán trừng cô.
Giống như một con chó bị mưa gió giội ướt.
Cô khẽ xùy: “Nếu anh đã sợ như vậy, sao còn muốn làm bia ngắm?”
Quý Yến Xuyên không cam lòng nắm chặt nắm đấm: “Cô đừng xía vào chuyện của tôi, tôi có quy tắc của tôi!”
Kiều Sở Sở im lặng, nhìn về phía nhân viên: “Làm phiền lấy cho anh ta một ly nước nóng.”
Quý Yến Xuyên khẽ giật mình, nhận lấy ly nước nóng nhân viên đưa tới.
Nước nóng làm ấm lòng bàn tay anh ta, xua tan cơn ớn lạnh do sợ hãi sinh ra.
Anh ta được chăm lo mà sợ, liếc nhìn cô, uống ly nước: “Tôi đi vệ sinh một lát.”
Kiều Sở Sở không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo, đứng ở cửa nghe.
Quý Yến Xuyên bấm điện thoại gọi: “Lần trước tôi bảo anh giúp tôi tìm người làm nhục Kiều Sở Sở, có phải anh làm lộ rồi không?”
Kiều Sở Sở: “?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận