Chương 439

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 439

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

438 Chủ mưu ngẫu nhiên gặp 3
Nhìn bóng dáng mấy người biến mất ở cửa sắt đối diện, Lâm Chi Nam cảm thấy rất đắc ý.
Ngẫu nhiên gặp mặt này được 80 điểm, không quá lộ liễu, vừa đúng chừng mực.
Nếu như trước kia tiếp cận Giang Đình, cô có những thủ đoạn này, cô cần gì phải chờ mấy tiếng trong trời đông giá rét.
Chỉ là phải nghĩ cách khiến Ôn Thời Khải cảm thấy hứng thú với Khương Nhiêu, nếu không cứ ngẫu nhiên gặp như thế, sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ.
“Công quán Ninh Giang thật sự tiêu điều lạnh lẽo, so sánh với công quán bên cạnh thật sự rất chán, sao học muội lại muốn đến nơi đây.”
Bởi vì anh và Ôn Thời Khải sẽ đến, trong lòng Lâm Chi Nam tự nhủ.
So với lý do trực giác phụ nữ đã nói với Khương Nhiêu trước đó, trước đó một tháng, Lâm Chi Nam đã thông qua những thứ Ôn Thời Khải chia sẻ trên mạng xã hội, phần lớn đều là các tác phẩm điêu khắc hoặc là hình ảnh các phong cách cổ điển, độ bão hòa rất thấp.
So sánh với công quán Tư Nam, phong cách công quán Ninh Giang càng phù hợp hơn.
“Học trưởng Ôn, anh đang nhìn gì thế?” Nhìn thấy Ôn Thời Khải thật lâu không nói gì, Khương Nhiêu nghe theo chỉ thị của Lâm Chi Nam, chủ động xuất kích.
Lúc đó, người đàn ông đang dừng trong lớn sảnh, ngẩng đầu lên, hình thức cửa sổ Vạn Hoa Hồng khiến cho căn phòng âm u trở nên ngũ sắc rực rỡ, rất kỳ lạ.
Rõ ràng còn chưa bật đèn lại mang theo mấy phần tư tưởng, giống như điện ảnh thời lớn trước.
Lúc anh ta nghiêng đầu qua, ánh mắt rực rỡ giống như nhiễm lên cả lông mày, hình dáng sắc bén lúc này cũng trở nên nhu hòa hơn.
Tim Khương Nhiêu đập lỡ nhịp hai giây, lại nghe thấy anh ta nói “Cửa sổ pha lê hoa bắt nguồn từ giáo đường nước Pháp, cất chứa chủ đạo là thần bí và trang trọng, người phụ trách giáo đường hoặc là thánh nữ chịu trách nhiệm một năm lau rửa hai lần, nghe nói là vào lúc giữa trưa ánh sáng tinh khiết xuyên qua mới có thể nhìn thấy chân thân của chủ giáo.”
Chân anh ta điểm nhẹ trên sàn nhà, ý tứ sâu xa cong môi cười nói.
“Không nghĩ đến tới đây thành lâu dài kết thành mạng nhện.”
Người này không có bệnh sạch sẽ gì đấy chứ, Lâm Chi Nam oán thầm.
Ánh mắt cô theo đoạn tư liệu đọc xuống “ ba đoạn hai.” Lo lắng Khương Nhiêu căng thẳng sẽ quên những chuyện cô đã dặn dò, Lâm Chi Nam đọc nhỏ.
“Học trưởng Ôn, mỗi quốc gia có một tập tục khác biệt, đặt ở nơi như Thượng Hải, nói không chừng là một thói quen vận vị cũ.” Khương Nhiêu khẽ cười “Chắc chắn anh chưa đọc qua về Trương Ái Linh.”
Trong ánh mắt gần như ôn hòa của người đàn ông, giọng nói của cô ta gần như máy móc, vẫn phải cố gắng duy trì giọng điệu không nhanh không chậm như trong tai nghe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận