Chương 439

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 439

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giáo sư Diệp cao lãnh thiên tài, mu bàn tay bị chạm phải ngứa đến tim, hành vi trong phòng làm việc bị hiểu lầm (phần 1)
”Năm phút.” Tòa nhà nghiên cứu của căn cứ truyền đến tiếng nói lạnh lùng của Diệp Tử Ngung đang mặc một chiếc áo khoác phòng thí nghiệm, vừa vào cửa liền nhấn đồng hồ, đặt nó trên bàn, mở miệng thông báo cho Tề Dục chỉ có năm phút trình bày để giải quyết việc chung.
”Có chuyện tìm cậu, đứa bé này hình như sắp thức tỉnh, có điều thân thể của đứa bé quá yếu, có thể không chịu nổi biến dị, rất dễ sinh ra biến dị ác tính, biến thành thây ma, tôi nhớ dự án lúc trước của cậu đã thu về được tiến triển nhất định, thế nên tôi muốn…” Tề Dục được sinh ra trong một nhóm nhân viên quản lý căn cứ già đời, đương nhiên là tự học được cách nói chuyện vòng vo.
Dưới tình huống lúc này, những người có cảm xúc sẽ tiếp tục nói.
Nhưng rất hiển nhiên, Diệp Tử Ngung không tồn tại bên trong phạm vi này.
Anh chẳng những không đáp lại lời nói của Tề Dục mà còn thẳng thắn thản nhiên hỏi lại một câu vô cùng bình tĩnh: ”Đang nghĩ gì?”
Siêu năng lực của Diệp Tử Ngung hoàn toàn hoàn mỹ đối với bộ óc thiên tài của bản thân anh —— mở rộng não bộ.
Với sự tiến bộ của siêu năng lực từng chút một, não bộ của Diệp Tử Ngung dường như cũng được mở rộng ra từng bước, tâm trí như thể đã hoàn toàn biến thành một chiếc máy tính, tính toán, sáng tạo, suy tính, lưu trữ, tất cả mọi thứ đều trở nên nhanh chóng, nói não bộ của anh đã hoàn toàn biến thành một cái kho chứa tài liệu cũng có thể.
Nhưng khi não bộ của anh mở rộng từng chút một, trong đầu tựa như hoàn toàn bị việc nghiên cứu chiếm giữ toàn bộ, không thể chứa nổi được những vật khác.
Nếu như nói trước đây Diệp Tử Ngung chỉ luôn lạnh mặt, không thích tiến hành những cuộc trò chuyện vô nghĩa thì Diệp Tử Ngung của hiện tại về cơ bản sẽ không nói chuyện trừ khi cần thiết, hơn nữa còn hoàn thành mỗi một cuộc trò chuyện cần thiết đúng giờ, nếu không cứ như sẽ lãng phí tính mạng quý giá của mình, trí tuệ cảm xúc đã đạt đến mức độ hoàn toàn bị thu nhỏ xuống đất, là trình độ có thể đào thêm hai mươi mét xuống dưới lòng đất nữa…
Có thể nói trên phương diện xã giao, Diệp Tử Ngung cùng khúc gỗ chẳng khác gì nhau.
”Muốn cậu sử dụng kết quả nghiên cứu trước đây của mình để cứu nó.” Tề Dục cũng không có cách nào nói vòng vo với Diệp Tử Ngung, nói chuyện với Diệp Tử Ngung căn bản không có ý nghĩa, cũng dứt khoát nói thẳng.
”Không cứu được.” Diệp Tử Ngung nhìn đứa trẻ được đặt trên bàn, mắt thấy gò má bị sốt đến mức đỏ bừng liền đưa ra một lời kết luận.
”Kết quả kia chỉ có thể sử dụng ở giai đoạn đầu, đứa nhỏ đã xuất hiện triệu chứng, nghĩa là đã đến giữa giai đoạn biến dị, kết quả ở giai đoạn đầu không thể ngăn cản giai đoạn giữa của quá trình biến dị.” Diệp Tử Ngung chỉ liếc mắt một cái liền đưa ra một lời báo tử cho đứa trẻ.
”Nghiên cứu sau này còn có tiến triển gì nữa không?” Tề Dục ôm Tô Mộc đang kích động muốn đứng lên, ấn người ngồi trở về, quay lại hỏi.
Lúc này Diệp Tử Ngung mới chú ý đến người đàn ông ở bên cạnh Tề Dục, nhìn thấy gương mặt của người đàn ông đó, Diệp Tử Ngung chỉ vừa liếc mắt liền không khỏi sửng sốt một chút.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận