Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi từ bữa tiệc trở về, Thẩm Nguyệt Lâm tìm một khách sạn gần đó và đặt phòng.
Chu Tống Ngọc còn đang ở nhà nên anh không thể đưa Thời Anh về Cẩm Nguyên được.
Khách sạn thuộc sở hữu của Thịnh Hoành. Chiếc Rolls-Royce màu đen vừa đến cửa, một nhân viên đã chạy tới chào đón anh. Người đàn ông nhanh chóng sải bước qua cánh cửa xoay với cô gái đang ngủ trong tay…
Cách đó không xa, bên kia đường, trong không gian yên tĩnh vang lền vài tiếng bấm máy ảnh tách tách.
Biệt thự về đêm đặc biệt yên tĩnh,
Một người phụ nữ đang vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, xem từng bức ảnh trên tay. Trong những tấm ảnh là cảnh Thẩm Nguyệt Lâm ôm Thời Anh vào khách sạn.
Khác với bữa tiệc, cô gái trong vòng tay Thẩm Nguyệt Lâm đã thay trang phục, không còn mặc bộ váy màu trắng bạc nữa mà là một chiếc váy dài mặc ở nhà. Tuy khuôn mặt nhỏ nhắn không còn đeo mặt nạ nhưng vẫn được che lại bằng một chiếc khẩu trang kín đáo.
Lâm Mỹ Na khẽ cau mày đầy nghi hoặc. Rốt cuộc người phụ nữ ấy là ai mà lại khiến cho Thẩm Nguyệt Lâm phải thận trọng như vậy? Với thân phận của anh, cho dù anh có nữ nhân, cũng cần phải giấu cô đến mức này sao?
Những ngón tay mảnh khảnh với bộ móng được sơn màu đỏ tươi, đầu ngón tay xoa xoa một góc bức ảnh. Đôi mắt của Lâm Mỹ Na đầy tĩnh mịch. Tuy cô gái trong bức ảnh đã che mặt nhưng cô vẫn luôn có cảm giác như đã từng gặp cô ấy trước đây. Đến tột cùng là gặp ở đâu thì cô không nhớ rỗ…
“Như thế nào? Có điều tra được gì không?” Một người đàn ông mặc áo choàng tắm đi tới sau ghế sofa. Mái tóc ngắn còn nhỏ giọt nước, thắt lưng lỏng lẻo, ngón tay cầm một điếu thuốc. Thoạt nhìn trông khoảng ba mươi tuổi trở lên.
Người đàn ông thản nhiên ngồi trên tay vịn của chiếc ghế sofa đơn, một chân giơ lên ​​nhàn nhã, tư thế lười biếng.
Lâm Mỹ Na ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt khó xử: “Không có, hắn rất thận trọng.”
Người đàn ông đưa tay cầm bức ảnh trên bàn lên nhìn.
“Tsk, tsk, tsk, nó trông khá quý giá.” Anh ta tặc lưỡi liên tục nhiều lần, trong giọng điệu có chút phấn khích.
Liếc nhìn mấy cái, hắn ném lại tất cả ảnh về bàn, rít một hơi thuốc, phả ra làn khói đậm đà, cười khinh thường: “Uổng công cô ở bên cạnh hắn ta lâu như vậy, hắn ta lúc nào liền có người yêu mới cũng không biết.”
Lâm Mỹ Na cúi đầu buông xuống đôi mắt, im lặng không nói một lời, đôi tay hơi run rẩy để lộ cảm xúc của cô.
Nếu nói Thẩm Nguyệt Lâm là lang sói, vậy thì người trước mặt chính là hổ báo. Trong những năm qua, cô như bước đi trên lớp băng mỏng qua lại giữa hai người, giống như đang nhảy múa trên mũi dao.
Lúc bước vào cuộc chơi không hề nghĩ tới hậu quả, bây giờ, cô có muốn thoát thân cũng là điều không thể.
Thực ra cô không hề muốn tìm hiểu về tình yêu mới của Thẩm Nguyệt Lâm. Đối với cô, anh thích ai, thân thiết với ai đã không còn quan trọng nữa.
Suy cho cùng, cô đã nhận đủ từ Thẩm Nguyệt Lâm từ tài nguyên, danh vọng đến cả tiền bạc. Nếu chỉ đơn giản là một nữ minh tinh dựa vào kim chủ để vươn lên đỉnh cao như những người khác thì với những thứ này cũng đủ để cô sống cả đời không lo cơm ăn áo mặc.
Chỉ tiếc… trên đời này có quá nhiều chuyện không thể diễn ra theo ý muốn, không thể kiềm chế được bản thân cũng là điều bình thường.
“Như vậy đi. Tôi cho cô thêm hai tuần, nếu không tìm ra được gì…”
Điếu thuốc trong tay đã cháy hết, người đàn ông thản nhiên ném tàn thuốc xuống sàn, giơ chân dẫm nát, nói một câu bằng tiếng Anh với giọng điệu nhàn nhạt: “Cô biết hậu quả mà.”
———
Ngày hôm sau, Thẩm Nguyệt Lâm từ sáng sớm đã đến công ty, sắp xếp để Ngụy Bá đưa Thời Anh trở về.
Cô mệt mỏi dựa vào cửa sổ xe, tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là cuộc trò chuyện của Thẩm Nguyệt Lâm với Chu Tống Ngọc ngày hôm qua.
Trên thực tế, nếu ngay từ đầu cô hợp tác với Chu Tống Ngọc để ghép đôi Thẩm Nguyệt Lâm với Tống Yến, có lẽ mọi chuyện đã không phát triển thành dạng này.
Cho dù đến lúc đó anh có một gia đình mới, cô có thể bị đuổi ra ngoài chí ít cũng còn tốt hơn bây giờ. Chu Tống Ngọc rất coi trọng cuộc hôn nhân của anh. Đến lúc đó mối quan hệ này của cô và anh có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ muốn cả đời sống cùng nhau trong sự che dấu, không công khai hay sao?
Cô nhìn khung cảnh đang lùi xa ngoài cửa sổ xe, trong lòng có chút lơ đãng.
Nếu hết thảy mọi việc đều đi theo đúng quỹ đạo thì tốt đẹp biết bao

Bình luận (0)

Để lại bình luận