Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hà Lạc không dám làm lần nữa, buông tay anh ra, chăn bọc lại làm rùa rụt đầu

Cô đương nhiên không dám trêu chọc anh, nhưng Hà Lạc có thể ở cạnh thăm dò nhiều lần.

Bầu trời đầy mây, không có ánh nắng gay gắt, trong gió có chút mát mẻ hiếm có, Giản Việt chạy vài vòng, mua một chai nước và uống cạn, cái nóng oi bức của những ngày trước như xua tan đi rồi.

Mặc dù Hà Lạc nói không ăn gì, nhưng Giản Việt vẫn mang cho cô một phần hoành thánh

Thanh đạm, không thể ăn cay quá nhiều.

Cửa tiệm hoành thánh nằm trong một con hẻm bí ẩn, mở hơn hai mươi năm, đến đây về cơ bản đều là khách quen ăn từ nhỏ đến lớn.

“Chú Thịnh, vẫn như cũ.”

“Biết rồi, không cho hành lá thêm canh phần lớn”

Chú Thịnh gần sáu mươi tuổi, nhưng đối với khẩu vị của các vị khách khác nhau lại nhớ rõ ràng, không cần hỏi cũng biết nên nấu như thế nào.

“Ôi, Giản Việt à, đã lâu cháu không đến rồi.” Chú Thịnh vừa bận rộn, vừa nói cho anh biết bên cạnh còn có chỗ, tự mình lấy ghế.

“Chú Thịnh, chú đóng gói một phần mang về, cháu không ăn ở đây.”

Giản Việt vừa mở miệng, mấy nữ sinh đang ăn bên cạnh chú ý tới anh, đột nhiên phát ra vài tiếng thét chói tai cuồng nhiệt.

Mấy cô không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn nhau đã biết đối phương là có ý gì — Trai đẹp, xem kìa có trai đẹp!

Chú Thịnh đối với việc Giản Việt vừa xuất hiện đã loạn động tĩnh như vậy, sớm thấy quen rồi nên cũng không trách

Thật ra Hà Lạc đối với ăn không có ham gì, không được ăn thứ mình thích thì nhịn đói, không thèm ăn.

Giản Việt sợ cô ghét bỏ hương vị thanh đạm, suy nghĩ một lát, rồi bảo đóng gói chút ớt và giấm.

“Vừa nhìn đã không phải là cháu muốn ăn.” Chú Thịnh đột nhiên tám chuyện, giống như ngửi được mùi vị bất thường: “Mang cho bạn gái hả? ”

Giản Việt mím môi, đột nhiên nhớ con mèo lười Hà Lạc dậy sớm nằm trong chăn, trong lòng ấm áp lướt qua.

“Vâng.”

Anh trả lời, không phủ nhận

Mấy cô gái kia lại liếc nhau một cái, quả nhiên, đàn ông đẹp trai đều có bạn gái hết rồi!

Thời gian nhàn nhã nhất trong ngày ở cửa tiệm trái cây có lẽ là buổi trưa. Thời tiết bây giờ càng ngày càng nóng, rõ ràng cũng chẳng có mấy người nhìn thấy trời nắng oi bức mà cứ đi lại trên đường.

Trong cửa tiệm chỉ có vài vị khách lẻ loi đi xung quanh, đúng là chẳng nhộn nhịp tí nào.

Sau khi ăn trưa xong, Trương Hạo ngáp liên tục: “Có câu: Xuân buồn ngủ, thu thiếu ngủ, hè ngủ gật, tôi cảm thấy những câu này nói này nói không sai.”

Lâm Diệu Dương đang đóng gói cho khách hàng, sau mấy ngày rèn luyện thì động tác của cậu đã thành thạo hơn rất nhiều.

“Anh Trương Hạo anh đi ngủ đi, chỗ này giao cho em xử lý được ạ.”

“Giản Việt đang ngủ ở trên gác rồi, anh ngồi đây thêm một lúc nữa, chờ anh ấy tỉnh lại rồi nói sau.” Trương Hạo tựa vào ghế cắn một cây tăm xỉa răng rảnh háng không có việc gì làm, lấy điện thoại ra nói tám nhảm với Hứa Nhân.

“Bảo bối ăn gì chưa, có buồn ngủ không em? Anh ăn rồi, nhưng bây giờ anh buồn ngủ quá…. Một ngày không gặp, em có nhớ anh không? Anh thì không có ngày nào là không nghĩ đến em, bao gồm cả tiểu huyệt mềm mại của em nữa.”

Gần đây áp lực công việc của Hứa Nhân rất lớn, tính tình nóng nảy, lười trả lời cũng không có kiên nhẫn phản ứng với anh ta.

“Trương Hạo, gần đây em rất bận anh đừng làm phiền em nữa. Có phải anh thiếu đánh không vậy cái quái gì cũng chọc em thế. Nếu đúng thì cứ việc nói thẳng đi, buổi tối tan làm thì em sẽ làm chết anh!”

“Được luôn, anh nâng mông chờ em đến làm anh đây, hihi.”

Trương Hạo bị mắng một trận, tâm trạng đã thoải mái hơn, cảm thấy tinh thần tỉnh táo hơn rất nhiều.

Đang nói chuyện thì có một vị khách vén tấm rèm trong suốt của tiệm rồi bước vào, vừa nhìn biết ngay là người đẹp. Trương Hạo bèn đặt điện thoại xuống, vẻ mặt đoan chính đứng dậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận