Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù không thoải mái nhưng được hít thở không khí trong lành tự do cũng tốt hơn nhiều so với việc ở trong cái lồng giam đó.

Chiếc đai lưng trinh tiết đó rất thoải mái, đeo lâu ngày khiến Dịch Nhữ suýt quên mất trên người mình còn có một thứ như vậy. Sau khi hoàn thành báo cáo tổng kết, Dịch Nhữ không còn lý do gì để trì hoãn việc đi chơi với bạn bè nữa, lại bị bạn cùng phòng lôi ra ngoài, tố cáo cô vì hành vì không thèm liên lạc với bọn họ trong hơn một tháng.

Dịch Nhữ nhớ đến những ký ức đau buồn đó, tiêu hết một khoản tiền khổng lồ. Khi bạn cùng phòng hỏi thì cô nói rằng mình đã trúng số.

Đêm đó Dịch Nhữ vẫn điên cuồng mua sắm trên Internet, nhưng khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô phát hiện địa chỉ nhận hàng của mình đã bị thay đổi từ trường học thành một địa chỉ rất mơ hồ.

Rõ ràng, chính là do Hạ Cảnh Chiêu gây khó dễ.

Tâm trạng vui vẻ của Dịch Nhữ đột nhiên trở nên tồi tệ, trước đó cô đã nghĩ ra đủ mọi cách để trốn thoát, chẳng hạn như gọi cảnh sát và làm nhiễu tín hiệu, vắt hết óc cũng không tìm thấy phương pháp thích hợp, cô cũng không muốn làm liền lụy bạn cùng phòng.

Nhưng bảy ngày có hạn nên Dịch Nhữ chỉ có thể buộc mình phải vui chơi hết mình nhất có thể.

Cô dành năm ngày còn lại để vui chơi, tận dụng tối đa sự tự do mà Hạ Cảnh Chiêu dành cho cô.

Hạ Cảnh Chiêu cũng không hoàn toàn mặc kệ cô. Mỗi tối vào lúc mười giờ, anh sẽ gọi đến để kiểm tra xem cô có ở ký túc xá hay không, hỏi chi tiết hôm nay cô đi đâu, làm gì và kế hoạch cho ngày mai.

Lúc này, bạn cùng phòng sẽ hỏi anh là ai và tò mò la ó.

Nội dung cuộc trò chuyện của họ giống hệt nhau từ ngày này qua ngày khác, mặc dù Dịch Nhữ thấy hành động của Hạ Cảnh Chiêu đối với mình như thể cô là kẻ thù của anh, thậm chí đến bạn bè cũng không phải, nhưng thực tế cô lại buộc miệng thốt ra từ ngữ vừa không phải là kẻ thù cũng không phải bạn bè, mà là câu trả lời quen thuộc nhất trong những ngày còn học năm nhất.

“Bạn trai.”

Nói xong, ngay cả bản thân cô cũng ngây ngẩn cả người.

Anh đã làm nhiều chuyện quá đáng với cô như vậy, nhưng trong tiềm thức cô vẫn coi anh là bạn trai của mình.

Là do thói quen sao? Hay là vì cô thực sự là một kẻ bạo dâm?

Cô đột nhiên không thể hiểu rõ suy nghĩ của chính mình.

Dịch Nhữ sững sờ tại chỗ, một lúc sau mới cúp điện thoại.

Tự tiện cúp điện thoại của Hạ Cảnh Chiêu là một hành động rất nguy hiểm, dù sao trong cơ thể cô vẫn còn có đồ vật đó, đã bốn ngày rồi, thứ giống như quả trứng rung kia vẫn không hề nhúc nhích.

May mắn là ngày hôm sau không có chuyện gì xảy ra, mỗi lần trò chuyện Hạ Cảnh Chiêu đều không hỏi cô về việc tiêu xài tiền của anh một cách hoang phí, mà ngược lại anh còn đem mấy món cô đặt trên mạng kia đến ký túc xá cho cô.

Dịch Nhữ không vui vì hành động của Hạ Cảnh Chiêu, nhưng mong muốn trả thù vẫn không dễ dàng kết thúc, sau khi từ bỏ việc mua sắm, cô quyên góp 1000 vạn cho hàng chục vùng miền núi nghèo khó bằng tiền của Hạ Cảnh Chiêu.

Cô vốn tưởng rằng Hạ Cảnh Chiêu sẽ tức giận, nhưng cô nhìn thấy một tài liệu điện tử đã lâu không xuất hiện trong tài khoản WeChat, khiến tim cô đập nhanh hơn.

Đó là giấy chứng nhận thanh toán, trả hết chi phí thuốc men mà dì cô đã vay trong suốt cuộc đời.

Hạ Cảnh Chiêu đã thay cô thanh toán hết thảy chi phí thuốc men.

Mọi người trong ký túc xá đang thảo luận về một tin tức.

“Thật đáng sợ.”

“Cái gì vậy?”

“Người chồng cuồng kiểm soát đã bạo hành và thao túng tinh thần vợ mình suốt mười năm. Sau khi bị vạch trần, người vợ còn che chở cho chồng mình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận