Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…” Trần Vân cúi đầu mặc kệ.

Cô không nói thì anh sẽ có cách, Tần Hạo Nam đi hai bước tới cửa.

Anh ấn tấm lưng mịn màng của cô vào cánh cửa đồng chạm khắc, hung hăng cắm vào hai cái: “Không nói? Vậy anh mở cửa đi ra ngoài.”

“Đừng… đừng, em nói, chồng, đừng, đừng thao em ở bên ngoài…”

“Như vậy còn chưa đủ dâm đãng, nói lại lần nữa, nếu anh không hài lòng thì sẽ ôm em ra ngoài thao.”

“Chồng yêu… em muốn như nào cũng được nhưngđừng ra ngoài có được không?” Cô thật sự không biết nên nói thế nào, thật sự không biết phải nói gì.

Trong lòng vừa lo lắng vừa xấu hổ, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ, cố kìm lại những giọt nước mắt, dùng ánh mắt cầu xin nhìn anh: “Xin anh… đừng ra ngoài, người khác sẽ nhìn thấy…”

Như vậy cô cũng không cần sống làm gì nữa.

Tần Hạo Nam nhìn nước mắt của cô, lòng đau như cắt, đau đến không chịu nổi, anh chỉ muốn trêu chọc cô một chút.

Bởi vì anh biết cô nhút nhát lại đơn thuần, chỉ cần dọa cô sợ hãi thì cô sẽ nhượng bộ, nhưng anh không ngờ rằng cô lại sợ hãi đến mức bật khóc.

Tần Hạo Nam lập tức ôm cô, quay về phía phòng ngủ.

Anh đè cô lên giường, đẩy côn thịt của mình vào, hôn lên mặt cô một cách thân mật: “Đừng khóc, đừng khóc, anh sai rồi, em đừng khóc nữa, em khóc anh đau lòng lắm.”

Trần Vân thút thít, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, cô khóc lớn nói: “Sau này anh có thể đng làm như vậy không? Em sợ…”

“Đừng sợ, chỉ cần có anh ở đây, sẽ không người nào dám làm gì em, ngoan…” Tần Hạo Nam nhẹ nhàng dỗ dành cô, như đang dỗ dành bảo bối của mình.

Côn thịt vẫn đang cắm rút bên trong tiểu huyệt của cô.

Không biết có phải vì thấy cô khóc đến mê hoặc không mà anh lại cảm thấy mình động tình hơn nữa, lại dùng sức hơn trước.

Trần Vân bị anh đâm đến mức khó thở.

“A a a…” Hai tay Trần Vân bám lên cánh tay của Tần Hạo Nam, run rẩy đến cực điểm.

Tần Hạo Nam lập tức để côn thịt nóng bỏng của mình cắm vào sâu trong tiểu huyệt của cô rồi bắn ra.

Trần Vân ôm chặt cánh tay anh, cảm nhận được tinh dịch nóng hổi của anh đang bắn vào trong tiểu huyệt của cô.

“Bé ngoan, đều bắn cho em, đừng khóc nữa, là lỗi của anh, là anh sai, không nên làm em tức giận.”

Tần Hạo Nam âu yếm vuốt tóc cô, côn thịt nóng bỏng của anh vẫn vùi trong tiểu huyệt của cô.

Cô thật xinh đẹp, dáng vẻ cô khóc lóc lúc đang làm tình giống như châm lửa vào người anh, muốn thiêu đốt tất cả của anh.

Trần Vân lắc đầu, toàn thân đau nhức, chỉ có thể để anh ôm: “Anh rể… sau này anh có thể đừng như vậy nữa được không? Lỡ như người khác nhìn thấy thì sao? Chúng ta… chúng ta không phải là vợ chồng, sau này anh còn cần sống với chị họ, nếu bị người khác nhìn thấy sẽ nói lung tung.”

Thì ra đây chính là điều cô sợ hãi, bọn họ là hai người có mối quan hệ không rõ ràng, một người là anh rể, một người là em vợ, đây là loạn luân.

Cô sợ bị người khác biết, càng sợ bị đồn thổi lung tung.

Bởi vì sau này cô sẽ rời khỏi đây.

Tần Hạo Nam tưởng tượng đến việc sau khi cô sinh xong đứa bé sẽ rời khỏi anh, hai người trở thành người xa lạ, có thể cô sẽ tìm được một người đàn ông khác yêu cô, hai người cùng nhau xây dựng gia đình khiến anh không thể chịu đựng được.

Anh ôm chặt cô vào lòng: “Được, đều nghe em, nhưng em yên tâm, anh sẽ không để em không danh phận theo anh như thế này mãi đâu.”

Trần Vân không hiểu, cô chỉ là một công cụ, còn muốn danh phận gì?

Đợi cô mang thai và sinh con xong, cô tốt nhất cả đời này không nên gặp lại hai người họ.

Trong lòng Tần Hạo Nam lại có tính toán khác.

Hai người hoan ái một lúc lâu, vừa vui vẻ vừa sảng khoái, anh cũng tạm thời tha cho Trần Vân đi giải quyết công việc.

Anh có vẻ rất bận rộn, trừ việc thao cô ra thì toàn bộ thời gian còn lại đều dùng để xử lý công việc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận