Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cú Đấm Của Quỷ Dữ
Mật Mật chỉ thấy hoa mắt. Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua vai cô.
“BỐP!”
Một nắm đấm, cứng như sắt, nện thẳng vào quai hàm Cảnh Hoàn.
Tiếng xương va chạm vang lên khô khốc.
Cùng lúc đó, bàn tay đang siết chặt Mật Mật của Cảnh Hoàn bị một bàn tay khác nắm lấy. Không phải là gỡ ra, mà là bẻ ngược, siết thẳng vào khớp xương và dây thần kinh.
“Á!”
Cảnh Hoàn rú lên một tiếng thê thảm, theo phản xạ buông Mật Mật ra. Cậu ta lảo đảo lùi lại, máu tươi trào ra từ khóe miệng, còn chưa kịp định thần, thì một cú đạp trời giáng đã thúc thẳng vào bụng dưới.
“RẦM!”
Cảnh Hoàn bay ngược ra sau, đập lưng vào bức tường bê tông, rồi ngã gục xuống đất, co quắp như một con tôm.
Mật Mật đứng chết trân.
Lăng Nhiễm đứng sừng sững trước mặt cô, chắn hết tầm nhìn. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen, nhưng tay áo đã xắn lên quá khuỷu tay, để lộ cơ bắp cuồn cuộn và những đường gân xanh nổi lên. Anh vừa ra tay. Nhanh, gọn, và tàn nhẫn.
“Lăng Nhiễm!” Mật Mật hoảng hốt, cô lao lên ôm lấy cánh tay anh, sợ anh sẽ đánh Cảnh Hoàn đến chết. Cô biết anh không phải là người bình thường. Căn hộ của họ có cả một phòng tập quyền anh! Lăng Nhiễm không phải là dân trí thức trói gà không chặt, anh là một cỗ máy chiến đấu được huấn luyện bài bản.
“Con mẹ mày… dám đánh tao…” Cảnh Hoàn lồm cồm bò dậy, quệt máu trên miệng, điên cuồng lao về phía Lăng Nhiễm.
Mật Mật hét lên.
Lăng Nhiễm thậm chí không thèm quay đầu lại. Cánh tay anh vẫn đang bị Mật Mật ôm chặt, nhưng chân anh thì không. Anh xoay người, nhấc chân lên, một cú đá vòng cầu hoàn hảo, chính xác, và đầy uy lực.
“PHỊCH!”
Lần này, cú đá trúng thẳng vào ngực. Cảnh Hoàn lại bay đi, ngã lăn ra đất, và lần này, cậu ta không gượng dậy nổi nữa.
Khúc Linh đứng bên cạnh, sợ đến mức hai hàm răng đập vào nhau.
Lăng Nhiễm bình thản chỉnh lại cổ áo sơ mi, dù nó không hề xộc xệch. Anh cúi xuống, nhìn Cảnh Hoàn đang nằm quằn quại dưới đất. Anh không nói gì, chỉ nhìn.
Ánh mắt đó, lạnh lẽo, vô cảm, như một bác sĩ giải phẫu nhìn một con ếch.
Mật Mật run rẩy. “Anh… anh…”
Lăng Nhiễm hất tay cô ra. Anh bước tới, đứng ngay trên đầu Cảnh Hoàn. Anh cúi người xuống, giọng nói bình tĩnh, logic đến rợn người:
“Cậu nghe đây. Thứ nhất, việc tôi đánh cậu, chỉ là vết thương phần mềm. Cùng lắm là bồi thường chút tiền, không đủ cấu thành trách nhiệm hình sự. Thứ hai, Mật Mật là vợ tôi, tôi là chồng hợp pháp của cô ấy. Cậu dây dưa với vợ người khác, là cậu sai. Thứ ba,” anh dừng lại, nở một nụ cười thân thiện, “lần này chỉ là cảnh cáo. Lần sau… nếu tôi còn thấy cậu bén mảng đến gần vợ tôi,”
Nụ cười tắt ngấm.
“Tôi có một vạn cách để cậu biến mất khỏi thế giới này. Hoặc, nếu cậu thích, tôi có thể giữ cậu lại, để cậu nếm thử… cảm giác sống không bằng chết.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận