Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Thiên Vi hơi ngẩng người một chút, liền nhận ra người đến là Thượng Quan Hi, chính là người khi cô tới đón Thiên Dục ở sân bay được hắn giới thiệu là bạn tốt nhất của hắn.

Bạn tốt? Nỗi chua xót tràn ngập trong miệng Thẩm Thiên Vi, cô nghĩ, có lẽ là bạn gái của hắn mới đúng! Bọn họ đã hôn nhau như thế, tình cảm đương nhiên là rất tốt… Thiên Dục từ nhỏ đến lớn luôn luôn có nhiều con gái theo đuổi, nhưng lại không tùy tiện cùng người nào có quan hệ tiếp xúc, nếu như có thể cùng hắn tiếp xúc, nhất định là người có một chút địa vị trong lòng hắn.

“Hi, chị Vi Vi.” Thượng Quan Hi bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, không còn hơi sức cùng Thẩm Thiên Vi chào hỏi, ngược lại một tay tựa vào trên bả vai Thẩm Thiên Dục, mệt mỏi nói: “Thật tốt là tìm được cậu, tôi thất bại rồi.”

“Là ai làm cô thất bại?” Thẩm Thiên Dục tức giận, tròng mắt đen thoáng nhìn qua.

“Ít làm bộ cho tôi, biết rõ còn hỏi!” Thượng Quan Hi đẩy một cái, tiếp theo ôm cổ Thiên Dục, ghé vào lỗ tai hắn không biết nói cái gì, dứt lời, còn cùng Thẩm Thiên Dục đùa giỡn một hồi, cô nhìn hắn, tức giận, “Rất vinh hạnh, chuyện này làm đề tài giải trí cho cậu.”

“Không cần thiết phải như vậy, thật ra thì…” Thẩm Thiên Dục nói xong, một phát bắt được cánh tay Thượng Quan Hi, kéo cô lại gần, hai người xoay mình gần như dán tại một chỗ, hắn cũng ở bên tai cô nói mấy câu, trong nháy mắt làm tròng mắt trên mặt Thượng Quan Hi sáng lóng lánh.

“Cậu thật là đáng ghét, ha ha! Phương pháp kia cũng không tệ đó, vậy…”

Lời của Thượng Quang Hi còn chưa nói hết, Thẩm Thiên Vi vẫn ngồi im lặng bây giờ lại lên tiếng, sắc mặt cô có chút tái nhợt, hốt hoảng đứng lên nói: “Xem ra các em có lời muốn nói, dù sao bữa tối cũng đã ăn xong rồi, vậy chị đi trước, bái bai.”

“A, chị Vi Vi…” Thượng Quan Hi mở miệng, muốn gọi Thẩm Thiên Vi đang vội vàng bỏ chạy lại, nhưng bóng dáng cô đã biến mất khỏi phòng ăn trong phút chốc, Thượng Quan Hi ôm bụng cười ra tiếng, “Này, phản ứng của chị gái cậu thật sự rất đáng yêu đó.”

Thẩm Thiên Dục liếc mắt, đẩy người phụ nữ đang ở trên người mình ra, bất đắc dĩ nâng ly rượu đỏ lên, tròng mắt đen không còn vẻ ưu nhã mê người mà là sự thâm trầm, nụ cười nguy hiểm lộ ra “Bảy năm rồi… Cô ấy vẫn trốn tránh như vậy, vẫn tính trốn tránh tôi nữa sao, cô ấy vẫn như cũ, chỉ biết chạy trốn.” Thẩm Thiên Vi, rốt cuộc anh nên làm sao với em đây?

Thượng Quan Hi tựa vào trên ghế sa lon mềm mại, mắt đẹp màu xanh lá chuyển một cái biến thành ánh mắt của ác ma, mở miệng nói: “Không, tôi lại cảm thấy chị gái của cậu đã thay đổi! Lấy trực giác của phụ nữ, tôi nói cô ấy không phải là trốn tránh mà là đang ghen, cô ấy sợ mình sẽ phát điên tại chỗ nên mới chạy mất.”

“Thật sao?” Thẩm Thiên Dục nhíu mày, hắn cũng thật sự hy vọng như thế… Nhưng là, có thể sao?

“Cậu hãy đối với cô ấy có chút lòng tin! Cậu trăm phương ngàn kế giả bộ mất trí nhớ, cho cô ấy thời gian bảy năm để suy nghĩ về tình cảm của mình đối với cậu, hiện tại lại nghi ngờ cô ấy như thế, rất không công bằng.” Đứng ở lập trường của phụ nữ, Thượng Quan Hi đương nhiên là ủng hộ Thẩm Thiên Vi.

Đúng vậy, giả bộ mất trí nhớ, một lần giả bộ, chính là bảy năm.

Hắn không có mất trí nhớ, cũng không có quên cô.

Trời mới biết lúc ấy hắn phải dùng bao nhiêu sức lực mới có thể nói với cô câu kia “Chị là ai?”, trong lòng hắn rất đau, không ít hơn so với cô, nhưng hắn có thể làm gì đây, cô chính là muốn chạy trốn hắn, không muốn đối mặt với hắn… Trừ ra hạ sách này, hắn còn có thể làm gì?

Kể từ bảy năm trước, cô té xỉu ở nhà, sau khi nghe mẹ hắn nói những lời kia thì hắn tạm thời buông tha ý nghĩ vẫn quanh quẩn trong đầu. Hắn không muốn ép cô quá mức, càng không muốn tổn thương cô, cho nên hắn không thể không cân nhắc, chỉ là hắn không làm được! Điều đó làm cho hắn phát điên, yêu người phụ nữ này, từng giây từng phút hắn cũng không muốn buông tay…

Bình luận (0)

Để lại bình luận