Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Hàn từ tốn ngồi xuống bàn ăn, Vương Thiên Nhi tất nhiên vô cùng mong chờ háo hức, tươi cười nói:

– Hàn, mau ngồi xuống, ăn thử chút canh em nấu xem nào.

Vương Hàn không đáp, chỉ là trên mặt nét cười nhu hòa như nước. Hiểu Lan Yên ngồi một bên chứng kiến, không hiểu sao trong lòng bỗng nhiên chua xót vô cùng, trước đây, cô cũng nấu các món hắn thích, ngoài việc hắn chỉ tập trung ăn, ăn đến hết một nồi cũng đâu có cười hay khen ngợi cô được một câu đâu cơ chứ…

Vương Hàn rất nhanh ăn hết bát canh, dưới ánh mắt chờ đợi của Vương Thiên Nhi chỉ là cái nhìn thoải mái khích lệ. Vương tiểu thư cũng liền múc một bát ăn, vậy mà vừa nhấp một ngụm liền nhăn mặt kêu lên:

– Trời ơi, sao lại mặn thế này?

Quả đúng là mặn thật! Mặn chát luôn ấy. Nhưng tại sao lại có thể như thế được? Rõ ràng lúc Hiểu Lan Yên nếm thử, đã điều chỉnh lại cho vị vừa vặn rồi cơ mà? Dường như Vương tiểu thư cũng thấy được điều kì lạ đó, nên mới cố nói thêm một câu:

– Thật khó hiểu quá, rõ ràng lúc em nấu xong ăn còn hơi nhạt. Vì sao sau khi cô Hiểu nếm thử lại thành ra thế này?

Hiểu Lan Yên nghệt mặt, cố gắng thanh minh:

– Vương tiểu thư, vì canh hơi nhạt nên tôi cho thêm chút muối, làm sao có thể mặn đến thế này được?

Bác Trần im lặng nhìn Hiểu Lan Yên, ánh mắt đầy ái ngại. Vương Thiên Nhi thấy tình hình có vẻ căng thẳng, liền lấy lại nét mặt thoải mái bao dung, nói rằng đây chỉ là sự cố, mọi người tiếp tục ăn các món khác.

Vậy là, Hiểu Lan Yên, đương nhiên trở thành kẻ phá hoại bữa cơm tình yêu của người ta rồi…

Thêm vài ngày nữa trôi qua…

Đúng vậy, chỉ đơn giản là trôi qua mà thôi. Hiểu Lan Yên vẫn cứ an phận mà sống cuộc đời của một người làm công, trong sự quan tâm của bác Trần, trong sự lạnh nhạt coi thường của cặp thanh mai trúc mã họ Vương kia.

Vương tiểu thư hôm nay muốn uống nước ép cà rốt. Người ta nói quả không sai, da đẹp dáng xinh không tự nhiên mà có. Ngoài việc các nét trên gương mặt của Vương tiểu thư đều đẹp tuyệt trần ra, thì ngày nào cô ấy cũng uống một cốc nước ép, có lẽ để duy trì làn da vóc dáng chăng? Hiểu Lan Yên ngậm ngùi, quả là xấu thì làm gì cũng không ổn, cô nhiều lúc cũng tập uống mấy thứ nước ép như cà rốt, cần tây, súp lơ,… cuối cùng vẫn là nhăn nhó mà nhổ bỏ. Vì thực sự vị của chúng rất rất rất kinh khủng mà!

Cà rốt ơi là cà rốt… Ơ, nhưng trong tủ lạnh hết mất cà rốt rồi! Bác Trần đang làm bữa sáng, thôi thì để cô đi mua vậy. Hiểu Lan Yên thực ra không phải loại lười biếng gì, mà là bác gái thường không cho cô đi chợ, lý do vì cô quá hiền lành ngốc nghếch, vừa không mua được đồ tươi ngon vừa hay bị người ta lừa gạt. Đấy, người như cô đi đâu cũng thiệt mà…

Hiểu Lan Yên hít một hơi, cầm lấy cái giỏ nhỏ tung tăng chạy ra khu chợ gần nhà. Chỉ là mấy củ cà rốt, cô cũng không cần phải căng thẳng quá đâu. Hiểu Lan Yên sau một hồi lựa lựa cũng vác được ba cân cà rốt trên tay, vẻ mặt vô cùng hớn hở. Bác bán hàng bảo hôm nay cà rốt tươi ngon, cô nên lấy nhanh kẻo hết, thật là may mắn mà. Nắng sớm tinh khôi chiếu vào làn da trắng nõn mềm mại, nét thơ ngây vô tư xinh đẹp hơn bao giờ hết. [Tác giả: Lần đầu ca ngợi nữ chính:v]

– Yên Yên…

Tiếng gọi trầm trầm, ấm áp, Hiểu Lan Yên vừa nghe liền biết là ai, vui vẻ quay lại, chạy tới phía người đối diện cười cười:

– Anh Long, anh dậy sớm quá!

Tịch Hình Long hiền lành vuốt vuốt mái tóc cô mềm mại, có chút chẳng nỡ rời, luyến tiếc nói:

– Ừ, anh quen rồi. Mới sáng sớm đã đi mua gì vậy?

Hiểu Lan Yên thấy anh nhìn nhìn vào cái giỏ nặng trĩu trên tay, hớn hở đáp:

– Là cà rốt, tiểu thư nhà em muốn uống nước ép, em liền mua ba cân mang về.

Bình luận (0)

Để lại bình luận