Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gương mặt tuấn tú của Tần Hạo đỏ ửng lên, khua tay múa chân vội vàng giải thích: “Cô đừng suy nghĩ lung tung! Tình cảm của tôi đối với Hàn tổng rất là thuần khiết! Đó chính là kính ngưỡng! Sùng bái! Ngưỡng mộ!”

Anh ta cần phải giải thích nhiều đến thế sao?

“Rồi, tôi biết, chung quy thì anh chính là rất yêu…”

“Là kính ngưỡng! Sùng bái! Ngưỡng mộ!”

“Xấu hổ làm gì! Nói thật đi, tôi sẽ không cho anh ấy biết đâu mà…”

“…”

Hậu quả của việc tham ngủ chính là bị Hàn Lỗi, cái người đàn ông quả quyết này “vứt bỏ”– được tự mình ngồi xe buýt đi làm.

Nguyện nhân bị “vứt bỏ” rất đơn giản, tôi ngồi xem một bộ phim hoạt hình hơn trăm tập suốt cả một đêm, mà lý do khiến cho Hàn Lỗi tức giận là vì tôi đã lãng phí sức lực cùng sự chú ý cả đêm vào bộ phim hoạt hình chết tiệt kia chứ không phải anh. Kết quả, Hàn Lỗi rất tức giận, hậu quả cực kì nghiêm trọng, và sự trừng phạt vừa ấu trĩ vừa trẻ con của anh dành cho tôi là tự mình bắt xe buýt đi làm.

Nghĩ đến hình ảnh anh sáng nay làm bộ mặt lạnh, bĩu môi, mang theo ánh mắt u oán rời khỏi nhà, tôi liền không nhịn được cười ầm lên.

Haha, thật là một người đàn ông trẻ con, nhưng mà, tôi thích là được.

Bị Hàn Lỗi “vứt bỏ” tôi chỉ còn cách một mình đơn độc lên xe buýt đi làm, nhưng khoé miệng vẫn không giấu nổi nụ cười.

Được rồi, tôi thừa nhận thật ra thì mình rất ưa thích ngồi xe buýt, vì sao ư, tôi không thừa nhận mình thích lên xe là để thưởng thức ngắm nhìn các thiếu niên và thiếu nữ đâu nha.

Trong tình hình chung hiện nay, sáng sớm đáp xe buýt đi có ba loại người: thứ nhất là các bà nội trợ đi mua thức ăn, thứ hai là loại giống tôi không mua nổi xe con mà đi làm, thứ ba chính là những người trẻ tuổi tinh thần bồng bột phấn chấn.

Bởi vì đoạn đường đến công ty tôi chỉ đi qua có ba trường trung học, cho nên bọn nhỏ trên xe cũng chỉ là học sinh trung học cấp một hoặc cấp hai, toàn là bọn thiếu niên bất trị cả a.

Không thể không thừa nhận, từ sau thời kỳ cải cách, cuộc sống mỗi ngày đều thật đầy đủ, dinh dưỡng tăng lên, bọn nhỏ bây giờ trổ mã thật không thể nói là tốt bình thường được nha, mặc dù khuôn mặt bé nhỏ vẫn còn non nớt, nhưng đồng phục học sinh mặc trên người đều hết sức sạch sẽ, ngon miệng, bổ mắt…ách, phải nói là tuấn tú, tinh thần phấn chấn, toả hào quang lấp lánh như ánh mặt trời mới đúng chứ.

Các thiếu niên thiếu nữ trên xe có ngồi, có đứng, có cúi đầu ngủ bù, có đứng ngây ngốc một chỗ, có người đeo tai nghe nhạc, không thì tụm năm tụm ba một chỗ nói chuyện phiếm, tiếng cười vui thích vô cùng làm cho tôi cũng cảm nhận được một tia vui vẻ cùng sức sống thanh xuân tràn trề.

Rất nhanh sau đó đã tới trạm thứ nhất, một người xuống xe, một chỗ trống, ba người lên xe, hai thiếu niên và một người đi làm.

Chẳng chút chần chừ, chỗ ngồi trống kia bị hai thiếu niên đoạt được, nhìn kỹ thì hai người này đều là bộ dáng của học sinh cấp hai, một cao một thấp, người cao cao thì để đầu trọc, người thấp thì đầu tóc bù xù, trong đó người ngồi xuống là cái cậu đầu trọc. Hai người này lớn lên đều cao ráo nhưng điệu bộ thì lại quá mức lớn lối.

Tôi nhìn hai cậu nhóc này, một trọc một tóc tai bù xù như bờm sư tử, hết sức trái ngược nhau, không nhịn được co giật khoé miệng một chút.

Haha, tôi bảo này, bây giờ học sinh cấp hai cũng quá mức tân tiến đi, kiểu tóc này chẳng lẽ không được tính là dẫn đầu trào lưu mới hay sao?

Tiếp theo, lại đến một trạm nữa, không ai xuống xe, nhưng có thêm người lên, trong đó có ba ông lão.

Lúc này sẽ có những người tốt bụng đạo đức đứng lên nhường chỗ, thật đáng mừng, có hai cậu bé ngoan ngồi ở gần đầu chủ động nhường chỗ, còn một cụ nữa vẫn đứng, đám người trong xe rối rít dịch chuyển để chừa vị trí nhưng xe quá đông, thành ra mọi người có muốn cũng không có cách nào giúp được. Vậy mà hết lần này đến lần khác, hai cậu nhóc một trọc một bờm sư tử kia ngồi bên cạnh ông lão đang đứng không hề hay biết hoặc cử động, vẫn như cũ không coi ai ra gì cười đùa to tiếng, làm cho mọi người thấy thế rất không thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận