Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng buổi sớm mai len lỏi qua rèm cửa, chiếu rọi lên thân thể đầy dấu vết hoan ái của Kiều Ninh Ninh. Cô khẽ cựa mình, cơn đau nhức từ thắt lưng và hạ bộ truyền đến nhắc nhở cô về đêm hoang dại hôm qua. Hệ thống đã kịp thời chữa trị và phục hồi thể lực cho cô, nhưng những dấu hôn đỏ bầm trên cổ và ngực vẫn còn nguyên vẹn, như những huy chương của một trận chiến kịch liệt.
Cô lê bước vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước nóng, để dòng nước xoa dịu cơ thể. Trong đầu cô lại hiện lên ánh mắt của Mục Giang Nam đêm qua. Ánh mắt đó không còn sự lạnh lùng chán ghét nữa, mà thay vào đó là sự dục vọng đen tối, sự chiếm hữu và cả sự khinh miệt xen lẫn thương hại. “Cá đã cắn câu,” cô mỉm cười đắc ý với hình ảnh phản chiếu trong gương.
Thay một chiếc váy dài cổ cao kín đáo để che đi những dấu vết trên người, Kiều Ninh Ninh bước xuống sảnh khách sạn dùng bữa sáng. Nhà hàng nhộn nhịp tiếng cười nói của khách khứa đến dự đám cưới. Cô đảo mắt một vòng, ngay lập tức nhìn thấy Mục Giang Nam đang ngồi ở một góc khuất. Nhưng hắn không ngồi một mình.
Đối diện hắn là một cặp đôi trai tài gái sắc đang cười nói vui vẻ. Người phụ nữ có khuôn mặt hao hao giống cô, nhưng nét mặt sắc sảo và mặn mà hơn – đó chính là Kiều Minh Minh, cô dâu tương lai. Còn người đàn ông bên cạnh, lịch lãm và thành đạt, không ai khác chính là Mục Hiểu Kỳ, anh trai cùng cha khác mẹ của Mục Giang Nam.
Kiều Ninh Ninh nheo mắt quan sát. Mục Giang Nam ngồi đó, im lặng như một bức tượng, ánh mắt dán chặt vào nụ cười hạnh phúc của Kiều Minh Minh. Sự đau khổ và ghen tuông hiện rõ trong đáy mắt hắn, dù hắn đã cố gắng che giấu bằng vẻ mặt lạnh lùng.
Kiều Ninh Ninh lấy một đĩa thức ăn ít ỏi, chọn một bàn cách đó không xa, vừa đủ để quan sát nhưng không quá gây chú ý. Đột nhiên, một bóng người cao lớn chắn trước mặt cô.
-Ăn ít vậy sao? Đêm qua vận động nhiều thế mà?
Lâm Thành kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, giọng điệu trêu chọc nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cổ áo kín mít của cô, như muốn nhìn xuyên thấu vào bên trong.
-Thầy…
Kiều Ninh Ninh giật mình, theo phản xạ nhìn về phía bàn của Mục Giang Nam. May quá, hắn đang bận “ngược tâm” nên không để ý bên này. Cô hạ giọng, lườm Lâm Thành:
-Anh nhỏ tiếng thôi. Đừng để người ta nghe thấy.
-Sợ gì chứ? Em là người của tôi rồi.
Lâm Thành vươn tay, định nắm lấy tay cô trên bàn. Kiều Ninh Ninh nhanh nhẹn rụt tay lại, trừng mắt cảnh cáo. Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm Thành reo lên. Hắn cau mày, nghe máy rồi đứng dậy:
-Tôi có việc phải đi trước. Tối nay gặp lại.
Nói xong, hắn nháy mắt đầy ẩn ý rồi rời đi. Kiều Ninh Ninh thở phào nhẹ nhõm. Cái tên này đúng là âm hồn bất tán.
Đợi Lâm Thành đi khuất, Kiều Ninh Ninh thấy Mục Giang Nam cũng đứng dậy, rời khỏi bàn của anh trai và chị dâu. Hắn đi về phía quầy bar, gọi một ly rượu mạnh. Kiều Ninh Ninh biết thời cơ đã đến. Cô chạy về phòng, lấy chiếc hộp bánh socola mà cô đã chuẩn bị sẵn (thực ra là mua ở tiệm bánh nổi tiếng rồi thay hộp), hít sâu một hơi rồi tiến lại gần hắn.
-Anh Mục…
Mục Giang Nam quay đầu lại. Khi nhìn thấy Kiều Ninh Ninh, ánh mắt hắn sầm xuống, quét một lượt từ đầu đến chân cô, dừng lại thật lâu ở chiếc cổ áo cao kín mít. Hắn nhớ lại cảnh tượng đêm qua, cổ họng khô khốc.
-Lại là em?
-Em… em thấy anh có vẻ buồn, nên em mang bánh đến cho anh. Bánh ngọt sẽ làm tâm trạng tốt hơn đó ạ.
Kiều Ninh Ninh đặt hộp bánh xuống bàn, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút run rẩy sợ hãi. Cô dùng kỹ năng “Giọng nói ưu mị” mà hệ thống ban tặng, điều chỉnh tần số âm thanh sao cho nghe thật êm tai, có chút thôi miên, khiến người nghe vô thức muốn tin tưởng và buông bỏ phòng bị.
Mục Giang Nam định từ chối, nhưng hương thơm ngọt ngào từ hộp bánh và giọng nói như rót mật vào tai của cô khiến hắn khựng lại. Hắn nhìn cô, thấy đôi mắt to tròn long lanh đang nhìn mình đầy mong chờ, không còn sự chán ghét như mọi khi, mà thay vào đó là một sự tò mò và… thèm khát.
-Được rồi. Cảm ơn.
Hắn nhận lấy hộp bánh. Kiều Ninh Ninh mừng rỡ như đứa trẻ được quà, nụ cười rạng rỡ nở trên môi:
-Thật ạ? Anh nhận rồi! Em vui quá! À… anh có thể… chụp với em một tấm hình được không? Chỉ một tấm thôi, làm kỷ niệm ạ!
Lần này, Mục Giang Nam không từ chối. Hắn gật đầu nhẹ. Kiều Ninh Ninh vội vàng lấy điện thoại ra, tiến lại gần hắn. Cô nép sát vào người hắn, mùi hương cơ thể quyến rũ (nhờ hệ thống nâng cấp) tỏa ra, bao bọc lấy khứu giác của Mục Giang Nam.
“Tách.”
Bức ảnh được chụp xong. Trong ảnh, Kiều Ninh Ninh cười tươi như hoa, còn Mục Giang Nam dù mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã dịu đi vài phần.
Đột nhiên, Kiều Ninh Ninh cất điện thoại, quay sang nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả một đại dương bí ẩn. Cô kích hoạt chức năng tối cao của “Giọng nói ưu mị” – Điều khiển tâm trí (lần sử dụng 1/3).
-Mục… Giang Nam…
Giọng cô trầm xuống, khàn khàn, ma mị, vọng thẳng vào tâm trí hắn:
-Em muốn anh ôm em… được không?
Đôi mắt Mục Giang Nam trong giây lát trở nên trống rỗng, mất đi tiêu cự. Lý trí của hắn như bị một màn sương mù dày đặc che phủ. Trong đầu hắn chỉ còn lại mệnh lệnh ngọt ngào ấy.
Hắn vươn tay ra, kéo mạnh Kiều Ninh Ninh vào lòng. Cánh tay rắn chắc siết chặt lấy eo cô, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương mê người ấy. Cảm giác trống rỗng trong tim hắn dường như được lấp đầy trong khoảnh khắc này.
Kiều Ninh Ninh nằm gọn trong vòng tay rắn rỏi của thần tượng, tim đập thình thịch vì phấn khích và hồi hộp. Cô nhếch mép cười đắc thắng. “Hệ thống, mày đúng là đồ xịn sò!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận