Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô ô.” Tiêu Trúc Vũ khóc lóc gật đầu, rõ ràng không dẩu cái miệng nhỏ lên, nhưng gương mặt rõ ràng nổi ủy khuất, nhưng mà nhan sắc có chút xấu, vừa sưng vừa tím.

Cô đem quần áo gấp chỉnh tề đặt ở cuối giường, bò đi đến bên cạnh tủ đầu giường của hắn, động tác quỳ bò trúc trắc , rất nhiều lần đầu gối chịu đựng không nổi dường như sắp té ngã, cổ áo hoodie rũ xuống làm khe hở hiện ra càng lúc càng lớn, bên trong không có mặc nội y, vú cũng bị nhìn thấy hết sức rõ ràng.

Thứ đồ kia cùng cái một đứa trẻ chưa phát dục không hơn không kém, phỏng chừng là do không phát dục tốt, hai cái tiểu màn thầu treo ở trước ngực, còn không bằng cơ ngực được hắn tập luyện ra.

“Tôi nhìn xem bức đã tốt chưa.”

Sấn đến cạnh cô khi cô đang mở ra ngăn kéo, dùng ngón chân đi moi huyệt động sưng đỏ ở hạ thể , chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào chút, cả người cô liền đau đến run rẩy.

“Đau, Tiêu Tiêu đau.”

“Câm miệng, đem thuốc lấy ra !”

Cô ngượng ngùng đem mông ngồi xuống , muốn tránh né bàn chân to kia, kéo ngăn kéo ra nhìn thấy một hộp thuốc màu đỏ , bên cạnh còn có mấy tờ tiền mặt rải rác.

Nhăn dúm dó màu xanh lục, màu lam, một tờ, mười tờ, hai mươi tờ.

Những tờ tiền này thực giống với tiền mà bà ngoại đã cho cô, thậm chí cô còn có thể nhìn ra, mặt trên có chút dấu vết bùn đất , có thể là do lúc bán đồ ở chợ thối tiền qua lại nên dính lên, ngón tay cọ vào vết bùn đất ở mặt trên của mấy tờ tiền, Tiêu Trúc Vũ đối với tiền thực mẫn cảm, bà ngoại cho cô tiền càng giống như bảo vật đối với cô, liếc mắt một cái là có thể xác định chắc chắn.

“Tiền của tôi.”

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt đong đầy hốc mắt, thanh âm nhu nhu nhược nhược không dám quát lớn, mang đầy ngữ khí khó có thể tin .

“Tiền này không phải của em.” khóe môi Bạch Dương nhẹ nâng, thanh âm lãnh đạm.

“Đây là, chính là tiền của tôi, tiền của tôi! Là tiền bà ngoại cho tôi, bà ngoại cho tôi!”

Cô có thể vô cùng chắc chắn mà xác định, nắm tiền trong ngăn kéo kia lên nắm chặt trong tay nhỏ , như quỷ chết đói nhìn thấy thức ăn, bực mình trừng mắt hung dư nhìn hắn, đáng thương che chở tiền mặt dơ hề hề .

“Buông!”

Bạch Dương gầm nhẹ, cất cao tiếng nói uy hiếp , cảm giác tức giận đã tăng lên mãnh liệt.

Tiêu Trúc Vũ cảm thấy ủy khuất, cái này rõ ràng chính là của cô!

“Cậu dựa vào cái gì mà cướp tiền của tôi, cậu tiện nhân này, người xấu, tôi không tha thứ cho cậu, ngay cả khi cậu dẫn tôi đi ăn cơm , cũng sẽ không tha thứ cho cậu, tôi muốn nói cho bà ngoại biết!”

“Tôi nói em buông.”

Cô không biết lấy dũng khí từ đâu ra cùng hắn rống to gọi nhỏ: “Dựa vào cái gì nói tội buông, tiền của tôi, tôi!”

Bang— một cái tát.

Bạch Dương không chút khách khí tát manh lên mặt cô , lực đạo mạnh đến mức làm cô trật đầu.

“Đây là lần thứ hai, em còn để tôi lại lặp một lần nữa sao?”

Tiêu Trúc Vũ rốt cuộc lại biết hắn đáng sợ thế nào, tóc dài rối tung giống như nữ quỷ , cầm tiền khóc sướt mướt từ trên mặt đất bò dậy, ô oa hướng đến cửa mà chạy , đem tiền giấy bảo hộ ở trong ngực run rẩy kêu: “Tiền của tôi, ô a a a đây là của tôi, tôi!”

Bạch Dương nắm dép lê trên mặt đất lên , trở tay hướng về phía cô ném mạnh qua , trực tiếp đập thẳng vào cái ót, đem đầu cô đau như búa bổ .

Nhấc chân hai ba bước đuổi theo, nâng chân dài dậm vào lưng cô , đá cô bò trên sàn nhà.

Bị đánh ngã xuống đất, quỷ khóc sói gào, một tay gắt gao nắm chặt tiền giấy , tay kia thành nắm chặt thành đấm.

“Buông tiền ra.”

Bạch Dương đứng ở trước mặt cô, giọng nói không hề có độ ấm lạnh như băng, mu bàn chân to rộng nhô lên gân xanh, theo cẳng chân hướng lên trên , không nói gì nhưng cũng biết là do quá phẫn nộ mà chúng nó mới hơi hơi nhô lên như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận