Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban đầu Cung Thư còn không biết người này đang nói mình, chờ đến khi thấy đôi mắt dâm du͙c của Ôn Đình đang nhìn chằm chằm mình, hắn ta cũng liều mạng đi về phía nàng, Cung Thư bị dọa sợ đến mức nhanh chân trốn ra phía sau huynh trưởng.
Mà Cung Thầm thì cực kỳ tức giận khi thấy có người dám ở trước mặt nhiều người đùa giỡn muội muội, hắn đen mặt bảo vệ Cung Thư ở sau lưng, sau đó liếc mắt ra hiệu cho gã sai vặt ngăn lại kẻ điên này.
Ôn Đình dùng sức đẩy ra dòng người chen lấn, gương mặt đáng khinh của hắn ta nhìn Cung Thư, hắn ta lảo đảo bước qua, dù có gia đinh chặn lại nhưng cũng không cản được Ôn Đình.
Thấy tình hình này, Mạnh Lệ lập tức bước lên trước xách cổ áo hắn ta lên.
“Đăng đồ tử nhảy ra từ chỗ nào mà dám trêu ghẹo muội muội nhà ta? Báo tên phụ mẫu ngươi ra đây, ta muốn xem xem là nhà ai có nương sinh mà không có nương dạy, nuôi ra được một tên ngu dốt háo sắc như ngươi ”
Vóc dáng Mạnh Lệ cao to, còn lớn hơn Ôn Đình vài tuổi, hơn nữa hắn còn biết võ công.
Ông Đình ở trong tay Mạnh Lệ liền giống như một con gà, vì bị nhấc cả người lên, hai chân hắn ta quẫy đạp trong không khí nhưng cũng không có tác dụng gì.
Hạ nhân Ôn phủ thấy thiếu gia bị xách lên nên cũng muốn lên cứu, nhưng lại sợ đối phương ra tay nặng với thiếu gia nhà mình, vì thế một đám thần sắc lo lắng mà vây quanh Mạnh Lệ.
“Ngươi lại là cái thứ gì? Mau thả ta ra Ngươi có tin ta bảo nương đánh chết ngươi không? Ta nói cho ngươi biết, ngoại tổ phụ của ta là quan lớn, ta chỉ cần búng tay là có thể giết chết tên dân thường nhà ngươi…”
Trong kinh thành không hiếm con cháu quan gia, một thân Ôn Đình gấm vóc lụa là, tùy tùng cũng đông đảo, quả thật không giống người thường.
Cung Thầm ra hiệu cho Mạnh Lệ trước tiên không cần làm hắn ta bị thương, hắn quét mắt nhìn đám hạ nhân Ôn phủ một vòng, sau đó ánh mắt dừng trên người Ôn Kiệm.
Từ khi Ôn Đình bắt đầu nhìn thấy Cung Thư, chuyện mà Ôn Trạm giao cho Ôn Kiệm liền xem như hoàn thành.
Ôn Kiệm biết thân phận của đối phương, thấy thiếu gia kêu loạn, Ôn Kiệm cũng cảm thấy bất mãn thay lớn nhân nhà mình khi có một đứa con thế này.
Thiếu niên đang xách cổ Ôn Đình nhìn có vẻ lợi hại, nhưng Ôn Kiệm liếc mắt một cái liền nhìn ra người thật sự có thể nói chuyện ở đây là Cung Thầm.
Tuy tuổi hắn còn nhỏ, nhưng trên người lại mang khí chất trầm ổn lão luyện, vì thế Ôn Kiệm lập tức cáo tội xin tha với Cung Thầm, “Xin lỗi các vị, thiếu gia nhà ta là trưởng tử của Ôn Ngự sử, vì tuổi còn nhỏ nên thiếu gia nói chuyện hơi quá đáng, nếu có đắc tội, mong các vị thông cảm, để tiểu nhân bẩm báo lên lão gian rồi sẽ đến cửa tạ tội saụ”
“Ra là Ôn lớn công tử.”
Cung Thầm khẽ gật đầu với Mạnh Lệ, lúc này Ôn Đình mới được ném về cho người Ôn gia, nhưng hắn vẫn nghiêm nghị nói.
“Chuyện hôm nay quả thực là đang sỉ nhục muội muội ta, muội ấy còn nhỏ mà phải chịu kinh hách thế này, đến lúc đó ngươi phải bẩm báo rõ ràng cho Ôn lớn nhân.”
“Các ngươi nên theo sát quý công tử, đừng để hắn lại quấy nhiễu người khác.”
Ôn Đình còn muốn nổi điên, nhưng gia đinh Ôn gia đã ba chân bốn cẳng ngăn lại hắn, Cung Thư từ phía sau ca ca ló ra nửa cái đầu nhìn.
“Cung tam Thư Nhi ”
Bờ sông lại đến thêm một đoàn người, cũng không phải là gia đinh nhà quan lại, mà là thị vệ mang theo đao.
Bọn họ nghe theo mệnh lệnh của chủ tử ngăn cách Ôn Đình với đám người Cung phủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận