Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không! Nàng không cam tâm!
Nếu Bạch Hủ đã không bận tâm đến việc bảo vệ sự thuần khiết của cuộc hôn nhân này, thì nàng việc gì phải giữ gìn? Việc gì nàng phải trói buộc mình vào những chuẩn mực đạo đức mà chính gã chồng của nàng đã chà đạp?
Có lẽ, nàng chỉ muốn buông thả bản thân, tùy hứng mà lả lơi, để lấp đầy khoảng trống mất cân bằng trong tâm hồn mình. Nàng sẽ ngủ với những người đàn ông khác, sướng cho đã đời. Cho đến một ngày nào đó, nàng sẽ tìm Bạch Hủ để đánh một nháy “chia tay pháo” cuối cùng. Và ngay tại khoảnh khắc gã ta sướng đến phát điên, chuẩn bị xuất tinh, nàng sẽ co rút tiểu bức, kẹp chặt lấy dương vật của gã, lạnh lùng tuyên bố: “Bạch Hủ, chúng ta ly hôn đi.”
Tần Thương mắng nàng vô sỉ, không sai. Nàng vì muốn thỏa mãn dục vọng của chính mình mà nhẫn tâm lôi kéo hắn – một kẻ vô tội, đạo mạo – xuống bùn lầy.
Bên trong phòng nghỉ, sự im lặng bao trùm mất một lúc lâu. Nhan Chung không thể nhìn thấy biểu cảm của đôi nam nữ bên trong, nhưng giọng điệu của Hạ Lan Uyển Đồng vang lên vẫn giữ nguyên sự ưu nhã, điềm tĩnh, thậm chí còn mang theo một nụ cười nhẹ: “Thương ca, rốt cuộc là có chuyện gì? Anh đã ngủ với ai?”
Không hề hoảng hốt, không hề ghen tuông điên cuồng, Hạ Lan Uyển Đồng quả nhiên là người phụ nữ đã chứng kiến sóng to gió lớn.
“Là lỗi của anh.” Giọng Tần Thương trầm khàn, mang đầy sự tự trách. “Anh đã nhất thời kích động, không quản lý tốt bản thân mình. Uyển Đồng, em đừng đi truy cứu, cũng đừng làm khó cô gái ấy.”
“Làm sao có thể chứ…”
Tiếng ghế cọ xát vào sàn nhà vang lên, Hạ Lan Uyển Đồng có lẽ đã đứng dậy. “Anh hôm nay đâu có uống say, làm sao lại có thể xảy ra chuyện mất kiểm soát như vậy…”
“Không phải chuyện của ngày hôm nay.” Tần Thương lập tức đáp.
Hắn đang nói dối. Hắn đang cố ý tung hỏa mù để bảo vệ Nhan Chung, không muốn Hạ Lan Uyển Đồng chắp nối các dữ kiện mà điều tra ra nàng.
Hạ Lan Uyển Đồng dường như cau mày, giọng điệu cuối cùng cũng nhuốm chút nghiêm túc, mang theo sự ủy khuất, nũng nịu của một cô gái yếu đuối: “Thương ca… Anh rõ ràng là người mắc chứng lãnh cảm. Ngày thường, có cô gái nào vô tình chạm vào anh một chút thôi anh cũng không cho phép. Ngay cả em… em muốn thân mật với anh, anh cũng cự tuyệt. Vậy mà anh lại…”
Theo tiếng bước chân, Hạ Lan Uyển Đồng có lẽ đang tiến sát lại gần Tần Thương. Cô ta vươn tay định nắm lấy cánh tay hắn, nhưng Tần Thương phản xạ cực nhanh, hắn lùi lại một bước dài, né tránh sự đụng chạm ấy, để mặc cho bàn tay của vị hôn thê chênh vênh giữa không trung.
Hắn nhìn thẳng vào cô ta, ánh mắt kiên định, lạnh lùng nhưng cũng đầy áy náy lặp lại: “Thực xin lỗi. Anh cũng không biết tại sao lại như vậy. Có lẽ lúc đó anh đã uống nhầm thứ gì đó, hoặc là… không khí lúc đó đã khiến anh nảy sinh thứ dục vọng không nên có. Thực xin lỗi, anh biết anh đã làm tổn thương em. Nói cho anh biết, em muốn anh phải làm thế nào để bù đắp?”
Nhan Chung ở ngoài cửa nghe mà da đầu tê rần. Cái gã Tần Thương này… đối xử với vị hôn thê xinh đẹp, danh giá của mình, quả thực là… thẳng thắn và phũ phàng đến mức tàn nhẫn.
“Thương ca…” Hạ Lan Uyển Đồng vẫn duy trì vỏ bọc điềm mỹ, ngoan hiền. Cô ta kiều tiếu cười nhạt: “Em không trách anh. Em đã nói từ trước rồi, đàn ông mà cứ kìm nén dục vọng mãi thì sẽ sinh bệnh mất. Từ nay về sau… cứ để em giúp anh giải quyết nhu cầu, có được không?”
Lời mời gọi dâm đãng vang lên. Cùng với đó, Nhan Chung có thể hình dung ra cảnh bàn tay trắng ngần, nuột nà của Hạ Lan Uyển Đồng đang táo bạo luồn thẳng về phía đũng quần của Tần Thương.
Trái tim Nhan Chung thót lên một nhịp. Cô ả danh viện này… muốn chủ động đút dương vật của Tần Thương vào người mình sao?
Tần Thương lập tức nghiêng người, né tránh bàn tay đang tìm kiếm dục vọng của Hạ Lan Uyển Đồng. Sự cự tuyệt thể hiện bằng hành động quyết liệt nhất.
“Thương ca…”
Lần này, giọng điệu của Hạ Lan Uyển Đồng đã thực sự mang theo sự hụt hẫng, không cam lòng. Cô ta chu môi, bày ra dáng vẻ của một cô vợ nhỏ bị ruồng rẫy, ủy khuất tột độ.
“Xin lỗi.” Tần Thương nhíu mày. “Anh… không muốn…”
Hạ Lan Uyển Đồng từ từ thu tay lại, cúi gầm mặt, giọng lí nhí như muốn khóc: “Anh không muốn thân mật với em… có phải là vì anh vẫn còn ghim hận trong lòng chuyện của anh trai em năm xưa không?”
“…” Đồng tử Tần Thương co rút dữ dội. Hắn im lặng, không đưa ra bất kỳ lời phủ nhận nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận