Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị thật đúng là, càng cho chị mặt mũi chị càng muốn ngồi lên đầu tôi.”

Cô ngẩng đầu dùng đôi mắt hồng ửng trừng hắn, “Cậu giết hắn a!”

“Tôi giết hắn thì làm sao! Đều là do Khuynh Thành sai sao? Tôi đã nói rồi trước rồi,nhưng ai ngờ hắn còn dám đến cứu chị không biết tốt xấu , chết là kết cục tốt nhất cho hắn.”

“Cậu là người điên!”

Khôi Minh lạnh lùng cười, “Kẻ điên thì nên làm chuyện của kẻ điên.”

Hắn đem cô túm lên, Khuynh Thành hướng vươn tay tới bàn trà, cái tẩu rơi xuống trên mặt đất bay về phía cô, mày Khôi Minh nhăn lại, bóp chặt cổ cô dùng sức ấn trên mặt đất .

Đầu —bùm— một tiếng, đập lên sàn nhà, cô kêu thảm sức lực lơi lỏng, cái tẩu một lần nữa rớt xuống mặt đất.

Bộ mặt dữ tợn đêm mặt cô mạnh mẽ ấn xuống, cảnh cáo , “Chớ chọc tôi không thoải mái, đem ma lực của chị thu hồi đi, tôi có rất nhiều biện pháp để trị chị, cho dù chị có ma lực cũng không phản kháng được , ngoan ngoãn nghe lời, so với bất luận phản kháng nào đều tốt hơn!”

Hai mắt khóc sưng trừng hắn, Khôi Minh dùng sức bóp cổ cô, sắc mặt u ám, “Tôi hỏi chị nghe có hiểu không!”

Khuynh Thành cắn răng mở miệng, phẫn nộ nói, “Cậu đi tìm chết đi!”

Ở sau lưng hắn , mảnh vỡ thủy tinh lơ lửng ở không trung sớm đã bay đến , nhắm thẳng vào ngay lưng hắn ạ.

Khôi Minh bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, phản ứng cực nhanh bóp cổ cô tránh về một bên , những mảnh nhỏ rơi xuống đầy đất, lần này hắn là thật sự nổi giận, nắm mái tóc của cô lên, lôi kéo lên lầu.

“Không nghe giáo huấn phải không? Thực có bản lĩnh , bò lên cho tôi!”

“A!”

Da đầu sắp bị kéo rách, hắn đi về phía lầu, tóc đẹp bị hắn nắm chặt ở trong tay, dùng sức lôi kéo cô bò lên trên, cơ hồ là bị một đường bị hắn kéo túm mà đi lên, cô ý đồ dùng sức bắt lấy tay hắn ném ra, nhưng bởi vì thật sự là quá đau, căn bản không có một chút sức lực nào.

Tiếng khóc không ngừng quanh quẩn ở trong phòng , cô tuyệt vọng kêu cứu,nhưng sẽ không có ai đến, Khôi Minh đem cô nhốt vào phòng, dán phù chú lên cửa , ngăn chặn ma lực toàn bộ , từ trong túi lấy ra cây xà tiên tràn đầy vảy kia.

Khuynh Thành trơ mắt nhìn hắn kéo roi đi về phía mình, ngồi dưới đất không ngừng lùi lại phía sau, khóc lóc lắc đầu, “Không, à không! Đừng đánh tôi.”

Trong ánh mắt toàn là trào phúng, buồn cười nhìn cô không biết lượng sức.

Vung roi thật dài lên, dùng sức đánh lên vai cô.

Áo ngoài bằng tơ lụa bị đánh rách nát, làn da bên trong cũng bị rách tràn ra máu tươi.

Cô phát ra từng trận kêu rên, “Đau a!”

“Đau? Không phải chị rất có năng lực sao? Đem quần áo cởi cho tôi!”

Khuynh Thành không ngừng lắc đầu khóc lớn, Khôi Minh làm bộ giơ roi lên , đem cô dọa đến mức ôm đầu.

“Tôi nói chị đem quần áo trên người cởi!”

“Ba!”

“Hai.”

“Tôi cởi… tôi cởi! Đừng đánh tôi…..ô.”

Cô nâng tay cởi áo ngoài ra, tay run đến kỳ cục, đai đeo cởi xuống lộ ra đường cong dáng người lỏa lồ tuyệt mỹ , vừa thấy hình ảnh trước mắt , dục vọng của hắn lập tức bốc cháy lên .

“Quỳ xuống.”

Cô sợ hãi đau đớn còn hơn cái chết,hai chân thần phục uốn lượn, quỳ gối thật mạnh dưới chân hắn.

Khôi Minh bóp mặt cô nâng lên, ánh mắt sậu lãnh, “Chị trừ bỏ phục tùng tôi, không còn lựa chọn nào khác, không nghe lời sẽ bị đánh, chị cần phải nhớ rõ, vết thương trên người của chị, đều là do chị không nghe lời, gieo gió gặt bão!”

Cô cái gì cũng chưa làm, lại sao lại phải nhận những lời vũ nhục của hắn.

Ủy khuất làm nước mắt hung mãnh chảy xuống , Khôi Minh buông khuôn mặt bị hắn véo hồng ra , thưởng thức dáng vẻ chật vật hỗn độn, để mặc hắn tùy ý vũ nhục .

“Bây giờ, đem mông chu lên tới bò vòng quanh giường một vòng, để tôi nhìn xem chị phục tùng thế nào.”

Khuynh Thành nhắm mắt lại, nghẹn ngào kiệt lực nuốt nước mắt t xuống, “Tha cho tôi đi, cầu xin cậu… Buông tha tôi, cậu đã giết người a.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận