Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuồng Nhiệt Trong Màn Mưa
Không gian chật hẹp trong xe khiến mọi cử động đều trở nên khó khăn, nhưng chính sự chật chội ấy lại ép cơ thể họ dính chặt vào nhau không một kẽ hở. Hứa Từ ôm chặt lấy Tống Lê, để cô ngồi trọn trên đùi mình, dương vật đã ngập sâu tận gốc trong cơ thể cô.
“Thả lỏng nào… thả lỏng ra anh mới động được…” Hứa Từ vỗ nhẹ vào mông cô, nhưng bên trong vách thịt của cô vẫn co thắt liên hồi, nghiền ép lấy anh.
Tống Lê gục đầu vào vai anh, thở dốc: “Nó to quá… em căng lắm… ưm…”
Hứa Từ không đợi được nữa, anh bắt đầu di chuyển. Ban đầu là những cú nhấp chậm rãi, rút ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào tận cùng. Mỗi lần va chạm, Tống Lê lại run lên bần bật, tiếng rên rỉ vỡ vụn trong cổ họng.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ mồn một trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một bản giao hưởng dâm mỹ. Hứa Từ càng làm càng hăng, anh giữ chặt eo cô, thúc hông mạnh mẽ từ dưới lên.
“A… sâu quá… đụng trúng chỗ đó rồi… Hứa Từ… á…” Tống Lê ngửa cổ ra sau, tóc xõa tung, gương mặt ửng hồng vì khoái cảm, đôi mắt mơ màng ngập nước.
Hứa Từ nhìn cô, dục vọng chiếm hữu dâng lên tột độ. Anh cắn vào xương quai xanh của cô, để lại những dấu răng đỏ chót.
“Tống Lê, em là của ai?” Anh vừa thúc mạnh vừa hỏi, giọng nói khàn đặc đầy đe dọa.
“Của anh… a… là của anh…” Tống Lê nức nở trả lời, cơ thể nảy lên theo từng cú thúc của anh.
“Nói to lên!” Anh đâm lút cán, nghiền mạnh vào điểm G nhạy cảm bên trong.
“Á… em là của Hứa Từ… là con điếm nhỏ của Hứa Từ… ưm… sướng quá…”
Lời nói dâm đãng của cô như dầu đổ vào lửa. Hứa Từ gầm nhẹ, tốc độ ra vào nhanh đến chóng mặt. Anh như một con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày, điên cuồng trút bỏ mọi kìm nén vào cơ thể người phụ nữ mình yêu.
Anh đổi tư thế, ép cô xoay người lại, úp mặt vào ghế, mông chổng cao về phía anh. Tư thế này cho phép anh tiến vào sâu hơn nữa, chạm đến tận cửa tử cung của cô.
“Không… tư thế này sâu quá… em chịu không nổi… Hứa Từ… a a a…” Tống Lê khóc lóc van xin, nhưng cơ thể lại thành thật đón nhận, cái mông trắng ngần lắc lư theo nhịp điệu của anh.
Hứa Từ nắm lấy hai bầu ngực đang đung đưa của cô, nhào nặn thô bạo, đồng thời hông dưới vẫn hoạt động không ngừng nghỉ. Cự vật ra vào liên tục, kéo theo dịch thủy nhầy nhụa chảy tràn ra ghế da.
“Chịu không nổi cũng phải chịu! Ai bảo em bỏ đi chín năm? Ai bảo em dám trêu chọc anh?” Hứa Từ vừa mắng vừa làm, mỗi câu mỗi chữ đều đi kèm một cú thúc trời giáng.
Khoái cảm dồn dập như sóng thần ập tới, Tống Lê cảm thấy mình như con thuyền nhỏ chao đảo giữa biển khơi, chỉ có thể bám víu vào người đàn ông phía sau. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.
“Sắp… sắp ra rồi… Hứa Từ… em ra mất…”
“Ra đi… bắn hết nước của em ra cho anh xem…” Hứa Từ cũng đang ở cao trào, anh tăng tốc độ lên mức tối đa, đâm rút điên cuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận