Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A a…. A… Ưm ưʍ…” Lục Tri Hạ co quắp ngồi trên bồn rửa tay rộng rãi, đôi chân dài trắng nõn bị banh ra rộng hết mức, để lộ âm đế sưng lên và tao huyệt đỏ thẫm, để mặc cho côn ŧᏂịŧ của anh rể ra vào thao làm ở trong tao huyệt, lực va chạm của côn ŧᏂịŧ vừa nhanh vừa mạnh, đυ.ng cho cả người Lục Tri Hạ lắc lư, cặρ √υ” đầy đặn trước ngực cũng run rẩy tạo nên từng đợt sóng.
Khi Tô Cảnh đang thao huyệt say mê, anh theo bản năng hé miệng ra ngậm lấy đầṳ ѵú được đưa đến bên miệng, sau đó dùng sức mυ”ŧ mát.
Lục Tri Hạ vô lực ôm cổ anh rể, cảm giác tê ngứa truyền đến từ đầṳ ѵú làm cô cảm thấy linh hồn sắp bị hút ra luôn rồi.
Thịt da^ʍ mẫn cảm trong tao huyệt bị côn ŧᏂịŧ của anh rể cọ đi cọ lại, kɧoáı ©ảʍ giống như thác lũ mạnh mẽ ăn mòn cơ thể và ý thức của cô, cô giống như một người đang chìm dưới nước, không có sức lực vùng vẫy, chỉ có thể để mặc kɧoáı ©ảʍ cuồn cuộn hoàn toàn nhấn chìm cô.
Phòng tắm chỉ có hệ thống lưu thông không khí, không biết có phải chưa được bật không, trong không gian không lớn lắm, nhiệt độ hình như càng ngày càng cao, trên làn da tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của hai người đều có một tầng mồ hôi mỏng, hơi nóng bốc hơi, không khí càng ngày càng dính nhớp ám muội.
Tô Cảnh cứ thao bằng tư thế này một lúc, sợ em vợ bị tê chân, thế là anh cắn răng rút côn ŧᏂịŧ của mình ra, muốn ôm người lên, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy, em vợ lại có ý kiến, cô sắp đạt đến cao trào rồi, đang sướиɠ mà, kết quả côn ŧᏂịŧ nóng hầm hập trong cơ thể lại rút đi mất, khoảnh khắc ấy cả người cô như bị khoét rỗng, trong tao huyệt lập tức truyền đến cảm giác trống rỗng và ngứa ngáy vô hạn, làm cô khó nhịn mà cọ chân, ôm lấy cổ Tô Cảnh ríu rít làm nũng: “Không được đi, mau cắm vào… Ưʍ…”
Tô Cảnh bị dáng vẻ đói khát này của cô làm cho suýt nữa thì chảy máu mũi, vừa ôm cô xuống bồn rửa tay, vừa dở khóc dở cười nói: “Tiểu tao hóa, một phút cũng không chờ được sao.”
Nói rồi, Tô Cảnh để em vợ quay lưng lại với anh, hai tay chống lên bồn rửa, bản thân thì giơ tay đến chỗ giữa hai chân cô, không nặng không nhẹ vuốt ve mấy cái, sau khi cả tay đều dính dâʍ ŧᏂủy̠, anh mới tách khe mông cô ra, đỡ côn ŧᏂịŧ cọ lên cửa huyệt của cô: “Vểnh mông lên một chút nữa.” Anh nói, trong khoảng thời gian ấy anh cũng ra mồ hôi nóng đầy đầu.
Lục Tri Hạ đang ở bên bờ cao trào, cả người đều đói khát khó chịu, tao huyệt vừa đυ.ng vào côn ŧᏂịŧ anh đã muốn nhanh chóng nuốt lấy, vậy nên vừa nghe thấy anh rể nói cô vểnh mông lên, cô vội hạ eo xuống, kiễng chân lên, để tao huyệt của mình hoàn toàn phơi bày trước mặt anh rể.
Tô Cảnh nhổ ra một ngụm khí đυ.c, cơ thể cũng sắp đến cực hạn chịu đựng rồi, anh nắm lấy eo cô, tách tao huyệt của cô ra, hung hăng đưa côn ŧᏂịŧ lớn vào.
Nơi vốn đã trống rỗng khó chịu bỗng chốc được căng ra lấp đầy, Lục Tri Hạ sướиɠ đến nỗi suýt thì trợn mắt trắng, cả người mơ màng, cánh tay suýt nữa thì không chống vững, muôn vàn tư vị cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng rên thấp: “A…”
Mới bắt đầu Tô Cảnh nghĩ rằng lần này sẽ làm chầm chậm, dùng phương thức dịu dàng nhất, nhưng bị em vợ trêu chọc như vậy, anh sớm đã quên hết sạch ý niệm ấy, lý trí bay đi hết, cả đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: Hung hăng thao cô, dùng sức làm chết cô…
Cũng không có tâm tư chơi đủ loại tư thế, hai tay anh nắm chặt lấy eo nhỏ của cô, dùng sức đâm hông thao cô, khi cô bị đâm đến nỗi nhún người về phía trước, anh dùng tay siết eo cô kéo cô về lại, sức kéo cộng thêm sức đâm của hông, hai thứ hợp lại làm Lục Tri Hạ có một ảo giác như bị đóng đinh lên côn ŧᏂịŧ anh.
Côn ŧᏂịŧ xuyên qua ở một độ sâu như muốn chém cô thành hai nửa, tiếng va chạm “bạch bạch” từ đầu đến cuối đều không dừng lại, Lục Tri Hạ không cần cúi đầu cũng có thể cảm nhận được có một dòng dịch thể nóng ấm chảy xuống theo đùi cô, đó là nước da^ʍ chảy ra từ trong cơ thể cô, bởi vì bị thao trong thời gian dài, dâʍ ŧᏂủy̠ giống như vòi nước được bật lên, cuồn cuộn không dứt chảy ra ngoài.
Kɧoáı ©ảʍ tích lũy từng tầng làm Lục Tri Hạ có một cảm giác mê man không biết bây giờ là thời gian nào, não cô không có cách nào hoạt động, cơ thể thuận theo bản năng, cứ luôn hướng về sau nghênh hợp với sự cắm rút va chạm của anh, tao huyệt sau khi trải qua sự ma sát tốc độ cao của côn ŧᏂịŧ, kɧoáı ©ảʍ cuối cùng cũng đạt đến điểm cực hạn, cơ thể cô bắt đầu căng cứng, hoa huyệt mẫn cảm bắt đầu co rút, trở nên càng ngày càng nhanh, người đàn ông đằng sau hình như cũng nhận được tín hiệu sắp cao trào của cô, không những không giảm chậm tốc độ, ngược lại càng đâm rút với tốc độ nhanh hơn.
“A a a… A a… Anh rể…. A… Đến rồi,toàn trầm luân trong kɧoáı ©ảʍ cực hạn, một tay vô thức vươn ra sau sờ sờ, cuối cùng sờ được cánh tay của anh rể, cô lập tức siết chặt, có hơi dùng sức, móng tay sắp khảm vào trong da thịt anh.
Khoảnh khắc cao trào, Lục Tri Hạ ngửa cổ lên, há to miệng ra, một hồi lâu cũng không phát ra tiếng, sự cộng hưởng từ cơ thể đến linh hồn đó làm cô sướиɠ đến nỗi suýt nữa thì ngất đi.
Là cái hôn của anh rể kéo cô về hiện thực, vừa hoàn hồn lại đã nghe thấy anh rể nói: “Sướиɠ như vậy sao?”
Lục Tri Hạ phát hiện giọng mình khàn cả đi, chỉ có thể thấp giọng đáp một tiếng: “Ưʍ.”
“Em sướиɠ rồi, nhưng anh còn chưa đến đâu.” Anh rể hôn lên vành tai cô nói: “Vậy nên chúng ta tiếp tục thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận