Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xong việc liền trực tiếp ôm cô dâu nhỏ trên giường đá trải da thú mềm mại, ngủ một giấc thật sâu.

Trời rạng sáng, mặt trời chỉ vừa mới nhú. Những tia nắng đầu tiên rơi xuống thảm cỏ xanh mướt khiến không gian dần sáng. Bởi vì sương đêm rất dày, trên lá đọng thật nhiều những viên nước lấp lánh. Tiếng chim hót lanh lảnh dễ chịu.

Đàm Ngư giật mình tỉnh dậy đã không thấy Ý Hiên. Bên cạnh vẫn còn vương lại chút hơi ấm, có lẽ hắn chỉ vừa rời đi không lâu. Động này chỉ được đào sơ sài. Bởi vì không sâu mà ánh nắng có thể dễ dàng lọt vào bên trong.

Từ khi đến nơi này, Đàm Ngư đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bình minh.

Thiên nhiên hoang sơ, phóng tầm mắt ra một chút liền thấy rừng cây xanh thẳm, quyện với nắng mới vàng óng như mật ong. Trước đây cô cũng luôn sống trong rừng sâu nhưng suy cho cùng, trái đất vốn đã bị khai thác đến cạn kiệt, không thể có vẻ đẹp thiên nhiên trong sạch như vậy.

“Tỉnh rồi à?” Cao Lệ cười hiền từ bước vào, trên tay còn cầm một bộ đồ từ da rắn trắng. “Mau thay đồ đi, nếu không sẽ muộn đấy.”

Đợi Đàm Ngư bò dậy khỏi giường đá ấm áp, bà Cao đã trải bộ đồ lên bàn đá kiểm tra lại.

“Giống da của Ý Hiên quá?” Đàm Ngư không hỏi ngạc nhiên trước bộ đồ.

Da rắn mềm mại, còn được trang trí bên trên không ít lông cừu vừa mềm và trắng cùng lông chim công màu sắc rực rỡ. Giống như một bộ đồ haute couture đắt giá vậy.

Người dân ở đây luôn ăn mặc rất nguyên thủy, cô chưa từng nghĩ đến có ai có thể tạo ra bộ đồ tinh xảo như vậy.

“Là da tộc trưởng Ý Hiên lột ra trong tuổi trưởng thành.” Cao Lệ cẩn thận chải lại lớp lông trên đó. “Đây là truyền thống của tộc rắn, bộ đồ này là do tư tế tộc Rắn đặc biệt dùng vu thuật gửi tới.”

Trước đây bà luôn là người cật lực phản đối chuyện Đàm Ngư đi theo Ý Hiên tới tộc Rắn, có điều nhìn thấy hắn đối tối với cô như vậy bà cũng yên lòng hơn một chút. Hơn nữa có lẽ Đàm Ngư cùng hắn đã giao hợp, nếu cô không có vấn đề gì hẳn là về chuyện kia cũng không cần lo ngại.

Đàm Ngư không thể ngừng ngắm nhìn bộ đồ.

Con gái dù sao cũng không thể cưỡng lại những thứ đẹp đẽ như vậy.

“Bé con, ta gặp con chưa lâu nhưng có cảm giác rất thân thiết” Cao Lệ cầm lấy tay cô, nhỏ giọng thủ thỉ. “Sau này dẫu có chuyện gì, con đều có thể trở lại nơi này. Tộc thỏ sẽ che chở cho con.”

Giờ phút này bà cũng chỉ có thể để như vậy một lời ước hẹn. Dẫu có biết cả tộc Thỏ cũng chắc chắn không thể chống lại hắn.

Xem thái độ của Ý Hiên, có tới chín phần cô bé này sẽ không bao giờ trở lại. Hôm nay miễn cưỡng cũng tính là một ngày vui, bà cũng không thể một hai nói lời không hay phá hỏng tâm trạng tốt của con bé.

Chỉ đành mưa ngày nào mát mặt ngày nấy. Còn có thể vui liền không nhắc tới chuyện xấu nữa.

Nói rồi thở dài một hơi, giúp Đàm Ngư mặc váy, còn cẩn thận vấn một kiểu tóc thật đẹp. Lấy quả mọng làm son môi mà điểm tô.

Cao Lệ dẫn cô được trang điểm cẩn thận ra khỏi hang động. Xà Húc và Xà Kỳ đã sớm đợi sẵn bên ngoài.

“Phu Nhân, xin mời.” Xà Kỳ bình thường không nghiêm túc, hiện tại cũng làm ra nét trang trọng. Cùng Xà Húc từng bước từng bước dẫn cô tới nơi làm lễ.

Cao Lệ từ tốn đi theo sau.

Nơi làm lễ cách đó không xa, đến khi Đàm Ngư đến nơi liền thấy một cảnh tượng hùng tráng.

Toàn bộ tộc nhân tộc thỏ đều tập trung ở đây, đống thú rừng hôm qua săn được được vận chuyển tới trịnh trọng xếp cẩn thận ở tâm.

Thấy Đàm Ngư đến, tộc trưởng hô to một tiếng.

Giô giống đực toàn bộ đều tách ra thành một con đường cho cô đi qua, rồi kính cẩn quỳ xuống.

Bốn giống cái, trong đó có Thố Hoa đi phía trước trải cánh hoa.

Đàm Ngư xinh đẹp trong bộ đồ ra rắn khiến Ý Hiên không thể rời mắt. Tộc Thỏ cùng hắn dùng nghi lễ trang trọng nhất để khơi mở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận