Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Hằn Tình Yêu

Cừ Chiêu ngã phịch lên người Tuế Hòa, thở dốc kịch liệt. Bờ mông run rẩy, từng đợt nối tiếp từng đợt bắn ra dòng dịch nóng bỏng. Túi thịt nặng trĩu, căng tràn tươi mới nóng hổi.

Tuế Hòa cầm một bộ váy lụa màu da đứng trước gương khoa tay múa chân, hỏi Cừ Chiêu: “Mặc bộ này đẹp không?”

Không cần nhìn cũng biết là đẹp. Cừ Chiêu không ngẩng đầu, đáp gọn lỏn: “Đẹp.”

“Vậy thì chọn bộ này.” Cô quyết định quá nhanh. Cừ Chiêu khó hiểu liếc mắt sang, phát hiện chiếc váy này quá mức mát mẻ. Tuy rằng váy dài, nhưng lại mỏng tang như cánh ve. Hắn nhíu mày, “Nhưng mặc bộ này sẽ lạnh.” Cuối thu rồi, gió thổi qua là lông tơ dựng đứng hết cả lên, cái lạnh thấm vào tận xương cốt.

Tuế Hòa không để ý đến lời giải thích của hắn, “Vừa rồi anh nói đẹp mà.”

“…” Tự vác đá đập vào chân mình. Cừ Chiêu day day ấn đường, “Vậy thì ra ngoài nhớ mặc áo khoác dày vào.”

Tuế Hòa gật đầu cho có lệ. Cừ Chiêu khép sách lại, đi về phía cô, mút một dấu hôn nhỏ màu hồng lên cổ cô, ngay gần xương quai xanh, “Không được che.”

“Aiz.” Tuế Hòa nghiêng đầu nhìn vào gương, vị trí đó rất rõ ràng. Cô lườm hắn trong gương, “Đồ quỷ hẹp hòi.”

Cừ Chiêu thản nhiên xoay người, lại cầm sách lên đọc tiếp, ngay cả phản bác cũng lười nói.

Tuế Hòa thay váy xong, lúc trang điểm đến bước cuối cùng, cô liếc nhìn hộp kem che khuyết điểm, lại nhìn dấu dâu tây đỏ ửng trên cổ, nghĩ đi nghĩ lại, động tác lưu loát đóng nắp hộp lại. Cô thật sự nghe lời Cừ Chiêu nói, không che đi, cứ để mặc vết hôn ấy lộ ra ngoài.

Mà Cừ Chiêu ngồi sau lưng cô, rõ ràng đang nhìn sách Y học, lại không tiếng động mà bật cười.

Canh đúng thời gian, khi Tuế Hòa và Cừ Chiêu tới Nam gia, khách khứa đã đến không nhiều không ít, nhưng không khí rất náo nhiệt.

“Nhiều người quen thật.” Tuế Hòa kéo tay Cừ Chiêu, “Hình như hôm nay bố không tới.”

“Em hỏi rồi à?”

“Hỏi anh trai rồi.” Tuế Hòa ấn nhẹ vào lòng bàn tay hắn, “Anh trai sẽ đến.”

Cừ Chiêu không nói lời nào, đáy mắt hiện lên vẻ ghét bỏ không hề che giấu.

Tuế Hòa bĩu môi chịu thua. Anh trai và bạn trai bất hòa, cô cũng chẳng có cách nào giải quyết.

Nam Nhĩ Hạo đứng trên tầng hai, hai tay đút túi quần, sắc mặt nhàn nhạt nhìn Tuế Hòa dưới tầng, “Chính là cô ấy.”

Trịnh Việt đứng cạnh cậu ta, dáng vẻ lười biếng như không có xương sống, cơ thể dựa hẳn lên lan can. Anh ta nhếch môi ra hiệu, không thèm chỉ tay: “Cái người trắng đến phát sáng kia à?”

“Ừ.”

“Khí chất không tệ.” Trịnh Việt hiếm khi khen ngợi ai đó, nhưng nhìn thấy Tuế Hòa, anh ta không thể không thừa nhận, khí chất trên người cô khiến người ta nhìn thôi cũng cảm thấy thoải mái, một cảm giác rất thần kỳ.

Vẻ mặt Nam Nhĩ Hạo đầy đắc ý, “Đấy là điều hiển nhiên.”

Trịnh Việt không quen nhìn bộ dạng này của cậu ta, trực tiếp dội cho một gáo nước lạnh: “Cậu đắc ý cái quái gì? Trong nhà còn một đống chuyện rối rắm phải xử lý, làm gì có thời gian mà chơi bời?” Anh ta dừng một chút, “Lại nói, cậu cũng không nhìn người đàn ông bên cạnh cô ấy xem, chậc chậc, không phải hạng lương thiện đâu.”

Nghe xong, Nam Nhĩ Hạo lại khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày. Cậu ta nhìn về phía Cừ Chiêu, “Đó là con trai út của Triệu gia, hai năm trước mới tìm về được.”

“Anh ta chính là Triệu Cừ?”

Nam Nhĩ Hạo sửng sốt, nghĩ chắc đây là tên trước kia của Cừ Chiêu trước khi về Triệu gia, liền gật đầu, “Ừ.”

“Người này đầu thai thật giỏi.” Trịnh Việt nói đầy ẩn ý, “Ít nhất người ta không chỉ không có ông anh trai giả ngây giả dại, mà còn có một bà chị gái xinh đẹp nữa.”

Nam Nhĩ Hạo biết gần đây Trịnh Việt đang theo đuổi chị gái của Cừ Chiêu – Triệu Mặc. Cậu ta gậy ông đập lưng ông, trong lời nói giấu dao găm: “Nhưng hình như bà chị gái xinh đẹp kia chẳng thèm để mắt đến cậu, cái thằng em trai được hời đưa tới cửa này đâu.”

Trịnh Việt: “… Như nhau cả thôi.”

Yến tiệc bắt đầu, mọi người di chuyển ra khu vườn phía sau. Nam Nhĩ Hạo đứng trên bục nói về sinh nhật của mình. Tuế Hòa chẳng buồn nhìn cậu ta nữa, chỉ riêng việc phải điều hòa mối quan hệ giữa Cừ Chiêu và Tuế Sơ thôi đã khiến cô mệt nhoài rồi.

“Hai người ít nói hai câu đi được không.” Kim đâm vào gai nhọn, hai người họ anh một câu tôi một câu ném dao găm vào nhau. Tuế Hòa nghe mà đau cả đầu, không chịu tiếp tục đứng giữa làm bia đỡ đạn nữa, “Em mặc kệ hai người đấy.”

Cừ Chiêu và Tuế Sơ liếc nhau một cái, đôi bên đều tỏ rõ vẻ chán ghét, ăn ý dời tầm mắt đi rồi không nói chuyện nữa.

Tuế Hòa thở phào nhẹ nhõm, lại lần nữa khoác tay Cừ Chiêu, lúc này mới đặt tầm mắt lên người Nam Nhĩ Hạo. Hôm nay cậu ta ăn mặc rất nghiêm túc, tóc vuốt ngược, thắt nơ tinh xảo. Đứng trên bục nói những lời khách sáo trơn tru khéo léo, điển hình hình tượng của một quý công tử, tương phản hoàn toàn với bộ dạng cà lơ phất phơ không lâu trước đó.

“Nhìn cậu ta chăm chú thế làm gì?”

Tuế Hòa đã quen với hành động ghen tuông mọi lúc mọi nơi của Cừ Chiêu. Cô dựa đầu vào bờ vai hắn, “Rõ ràng chỉ là tiện mắt nhìn thôi, làm gì có chăm chú?”

Cừ Chiêu miễn cưỡng chấp nhận cách dùng từ của cô. Hắn cúi đầu sát đến bên tai Tuế Hòa, “Lát nữa em nhìn anh nhiều vào, tẩy sạch đôi mắt đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận