Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phản ứng này của Nhược Diệp làm Hiên Viên Dạ có chút kinh ngạc. Mày kiếm nhướng lên, hắn nghĩ nhất định phải chơi nữ nhân đang cười nhạt này mới được.
Nghĩ vậy, hắn nhanh chóng lột đồ trên người mình ra rồi quay đầu lại xé đi lớp sa mỏng của Nhược Diệp để lộ ra bộ yếm ở bên trong. Đang định thô bạo xé tiếp cái yếm thì lại bị một bàn tay nhỏ ngăn lại.
Hai mắt hắn nheo lại có chút bất mãn nhìn về phía Nhược Diệp. Nếu là người bình thường đã sớm bị ánh mắt này cũng hắn làm cho sợ đến phát run rồi nhưng Nhược Diệp thì làm như không biết, giọng nói nàng nhược nhược, mị nhãn còn mang theo ấm ức cùng lên án: “Gia… Ngài nhẹ nhàng một chút đi, nô gia thích cái yếm này lắm.”
Nghe xong lời này, mọi bất mãn gì cũng đều biến mất hết. Từ sâu trong yết hầu tràn ra tiếng cười thấp thấp, hắn cúi đầu trao cho nàng một nụ hôn sâu, vừa lòng nhìn nữ tử dưới thân kiều mị mê người, đôi mắt ngập nước say lòng người nhìn hắn, lúc này mới lên tiếng: “Xé rách rồi sau này gia mua lại cho nàng cái đẹp hơn.”
Tuy nói như thế nhưng động tác trên tay hắn vẫn nhẹ nhàng lại. Cởi cái yếm dưới thân ra, hai vυ” bự lập tức nhảy ra, bộ ngực nằm trên thân hình như rắn nước càng thêm sống động.
Nam tử không chút che giấu ánh mắt nhìn thẳng vào nửa người trên đang lỏa lồ của Nhược Diệp làm nàng thẹn thùng vô cùng. Da thịt trắng nõn như ngọc cũng dần dần nhiễm lên màu đỏ nhạt như hoa anh đào. Hai núʍ ѵú hồng nhạt thậm chí còn không tự giác nổi cứng lên. Cảm nhận được biến hóa của cơ thể, Nhược Diệp mất tự nhiên duỗi tay ra muốn che đậy đi cơ thể của mình. Khuôn mặt ngượng ngùng quay qua một bên, âm thanh mềm mại có chút run rẩy: “Gia… Ngài đừng nhìn nô gia như vậy mà…”
Thấy khuôn mặt nhỏ rụt lại để lộ ra hai lỗ tai đã đỏ bừng như vô cùng thẹn thùng, Hiên Viên Dạ lại đột nhiên nổi lên hứng thú muốn trêu đùa. Đôi tay với năm ngón tay khép lại nhẹ nhàng ấn ấn lên hai vυ” cao thẳng, cảm giác trong tay thật co dãn.
Da thịt nàng trơn trượt, xúc cảm thật tốt, nàng ấy cũng nhanh chóng hưởng thụ.
Cảm giác cơ thể Nhược Diệp khẽ run theo động tác của mình, đồng thời còn phát ra tiếng ưm rất nhỏ, hô hấp thêm dồn dập, Hiên Viên Dạ càng thêm hứng thú. Đôi tay bóp chặt hai vυ” Nhược Diệp, cơ thể mềm mại bị chà đạp để phát ra những tiếng rêи ɾỉ nho nho như chú mèo con. Bàn tay trắng nõn không tự giác nắm lấy cánh tay nam tử, biểu tình tựa thống khổ tựa hưởng thụ, thanh âm kiều mị vô lực: “Ưʍ… Gia… Hô… Gia… Nô gia khó chịu quá…”
Hiên Viên Dạ thấy nàng ấy như thế càng thêm tà ác: “Khó chịu? Nơi nào khó chịu?”
Hỏi thì hỏi chứ động tác bóρ ѵú Nhược Diệp càng thêm mạnh bạo, không ngừng nhào nặn ra đủ hình dạng.
“Nơi này khó chịu à?” – Vừa dứt lời liền dùng miệng ngậm lấy một bên vυ” Nhược Diệp, vừa hút vừa mυ”ŧ. Tay kia cũng không ngừng xoa nắn bầu vυ” còn lại.
Hắn vừa sờ niết vừa liếʍ mυ”ŧ như thế làm mị nhãn nàng khép hờ. Cái miệng nhỏ khẽ nhếch, cả người nàng như bị châm lửa, thở có chút không thông: “Ô ô… Gia… Ngài mυ”ŧ làm nô gia… Ngứa quá… Ô ô đáng ghét… Đừng khi dễ… Đừng khi dễ nô gia mà…”
“Khi dễ nàng? Gia sao lại khi dễ nàng chứ? Không phải nàng thấy sướиɠ lắm sao?” – Hiên Viên Dạ nhìn nữ tử miệng thì nói một đằng mà cơ thể lại làm một nẻo, tự động dâng vυ” lên bên miệng hắn, nghiền ngẫm nói.
“Nha… Cắn núʍ ѵú… Cắn nhẹ một chút… Nô gia đau lắm… Ô ô đáng ghét… Gia khi dễ ta… Đừng cắn nữa… Ưm cắn…” – Giọng điệu lên án kiều mị liêu nhân làm Hiên Viên Dạ càng thêm nóng cháy du͙© vọиɠ.
Tay Hiên Viên Dạ chậm rãi mon men đi xuống bụng nhỏ không một ti thịt thừa nào nhẹ nhàng kéo quần dưới hạ thân nàng xuống. Ngón tay thon dài ở ngay trước cửa huyệt múp rụp trắng nõn không một sợi lông, ngón giữa liền đút vào bên trong tiểu huyệt ướŧ áŧ, thỉnh thoảng hắn còn khẩy khẩy hộŧ ɭε ở phía trước. Bị một kích bất thình lình này kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến, thân mình nàng vặn vẹo, đôi tay ôm lấy cổ Hiên Viên Dạ, cơ thể nhỏ xinh như khảm vào trong lòng ngực hắn.
“Ưʍ… Ha a… Gia không được… A… Kia… Bên kia… Ưʍ… Ô ô…” – Chỗ mẫn cảm bị tay Hiên Viên Dạ âu yếm đùa bỡn, kɧoáı ©ảʍ như đâm vào trong tận xương cốt nàng, dâʍ ŧᏂủy̠ ướŧ áŧ cũng không ngừng chảy ra đầy tay Hiên Viên Dạ.
Nhược Diệp bị Hiên Viên Dạ vuốt ve đùa giỡn như thế, cơ thể mềm mại run rẩy không thôi. Cái miệngnhỏ cũng nói mê không ngừng rêи ɾỉ: “Ô ô… Gia… Gia… Nô gia không… Không được… Ha a a… Mau giúp nô gia với…”
“Giúp nàng?” – Hiên Viên Dạ đè người mình xuống. Môi dù bận vẫn ung dung liếʍ mυ”ŧ chiếc cổ thon dài rồi chậm rãi nhìn lên, một đôi mắt ưng lạnh lẽo rất có hứng thú quan sát nữ tử xuân ý dạt dào ở dưới thân. Hắn thổi khí nóng bên tai Nhược Diệp: “Nàng muốn ta giúp nàng thế nào đây?”
Cơ thể Nhược Diệp khó chịu uốn éo, tự động kề sát vào người nam tử. Hai chân nàng chủ động kẹp lấy phần eo hắn, như có như không cọ cọ nơi riêng tư của mình lên phần cứng rắn của nam tử. Đôi mị nhãn lúc này chứa đầy xuân tình, đôi mắt liên tục chớp chớp nhìn Hiên Viên Dạ, trong mắt là ý cầu xin khiến không một người đàn ông nào đành lòng cự tuyệt. Cái miệng nhỏ hồng hào phun ra những lời dâʍ đãиɠ: “TᏂασ nô gia… Dùng côn ŧᏂịŧ lớn của gia ȶᏂασ nô gia đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận