Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quá lớn.

Cô nghĩ có lẽ sẽ có phụ nữ thích như vậy, nhưng người đó chắc chắn không phải là cô.

Âm đạo bị kéo căng đến mức cực hạn, còn chưa kết thúc, cô vừa nhấc đầu thì nhìn thấy Trạm Lâu đối diện nhìn chằm chằm vào cô.

Hắn nhìn kĩ cô với vẻ mặt vô cảm, vốn tưởng rằng hắn sẽ có dục vọng, mạnh mẽ đè nặng cô xỏ xuyên qua, nhưng hắn chỉ nhìn bộ dạng cô cố gắng ngồi xuống mà không nói một lời, khiến cô khó hiểu hắn đang nghĩ gì.

Tỉnh Mịch Hà bi thương cắn môi dưới, vừa rồi miệng nhỏ của cô liếm dương vật của hắn, nước bọt ẩm ướt phản chiếu đôi môi cô, hai cánh môi nhìn giống như thạch trái cây, khi đưa dương vật vào miệng sợ hắn bắt nạt nên chủ động bày tỏ sự bất bình của cô.

“Sao không tiếp tục ngồi xuống?”

Ở quá gần, hơi thở của hắn phả vào cổ cô, khiến làn da mỏng manh của cô xuất hiện một lớp hạt.

Tỉnh Mịch Hà vùi đầu xuống, đầu gối dang ra quỳ gối trên giường, đặt hai tay lên vai hắn, hành động thận trọng, dùng mông tập trung sức lực, nhắm mắt thâm nhập đến cùng.

Dương vật quá dài‍‌‌‌‌‍‍‍ đang cố đâm vào xương sườn của cô, cái bụng gầy của cô không chịu nổi, chẳng mấy chốc đã có dấu vết phình ra, đừng nói thọc vào rút ra, Tỉnh Mịch Hà chân mềm quỳ xuống liền nằm liệt, tiếng kêu lắp bắp, mồ hôi lạnh ứa ra.

Một đôi bàn tay to lớn kiềm chặt eo cô, sau đó đồ vật trong cơ thể cô bắt đầu điên cuồng di chuyển thọc vào rút ra, buộc cô phải quỳ thẳng, đâm vài cái đã đau không còn sức lực, áp vào đầu vai hắn kêu lên đau đớn.

Trạm Lâu trên tay không có nhẫn, lòng bàn tay to rộng dường như có thể bóp nát eo cô, thân thể thơm tho mềm mại chật vật đến đáng thương, ngực và vú dán vào cọ xát, hơi ấm nóng thoát ra khỏi lỗ chân lông, có thể rõ cảm giác rõ ràng thân thể của cô run đến có bao nhiêu đáng thương.

Tỉnh Mịch Hà rất đáng yêu, vẻ đẹp này không phải như một tiểu thư giàu có, khuôn mặt trầm lặng dịu dàng và lạnh lùng, dường như không để ý ai vào mắt.

Trạm Lâu cắn vào cổ cô, không biết đó có phải là vị trí của động mạch hay không, nhưng ý muốn cắn chết cô là có thật.

“Em dụ dỗ tôi trước, khiến tôi yêu em, nên em phải chịu đựng tất cả những điều này.”

Yêu?

Thật nực cười.

Tỉnh Mịch Hà không thể tin được đó là tình yêu, đánh cô tát cô, hắn là một bệnh nhân tâm thần nhầm lẫn giữa hận thù và tình yêu.

Cô không biết mình làm gì đã khiến hắn tức giận, hắn thọc vào rút ra càng thêm vô tình, hắn muốn đâm hỏng âm đạo, bóp chặt eo cô, ôm cô lên khỏi giường, kéo hai chân đến mép giường, vây khốn ở bên hông hắn với vẻ mặt vô cùng căm hận.

Tỉnh Mịch Hà thật sự muốn đánh vào khuôn mặt hắn, đây chính là tình yêu mà hắn đang nói đến, rõ ràng là muốn thao cô đến chết.

“Tỉnh Mịch Hà, gọi tên tôi”

Bộ dáng cô đau đớn rất quyến rũ, eo cô bị bàn tay hắn véo đến hiện rõ năm bầm tím, giọng cô khàn khàn nói:

“Trạm Lâu.”

“Lớn tiếng chút.”

“Trạm Lâu…… aa, Trạm Lâu, trạm, Trạm Lâu.” Dưới áp lực, tiếng rên của cô trở nên vô cùng phập phồng, cô thậm chí không thể hét lên ra tiếng, ôm bụng với vẻ mặt thống khổ.

Hắn không nghĩ tới sẽ nhìn thấy cô với dáng vẻ này, cô quấn lấy hắn, leo lên cổ hắn, gọi tên hắn một cách đầy cảm xúc với âm thanh vuốt ve dịu dàng, một bên không muốn rời khỏi cơ thể hắn, một bên khóc kêu yêu hắn.

Hiện thực trước mắt khiến đầu hắn đau như muốn nứt ra.

“Em sẽ không giả vờ đúng không? Cho dù giả vờ cũng phải giả vờ yêu tôi! Em yêu tôi như thế nào? Hả? Đây là bộ dáng em yêu tôi sao?”

“Tôi yêu anh, tôi yêu anh!!”

“Tôi đã nói không phải như vậy mà!” Bóp chặt cổ cô, thế nhưng hắn cảm nhận được một loại khoái cảm thể xác và tinh thần, như thể cả thế giới đều nằm trong tay hắn, cảm giác đang nắm lấy thứ thuộc về mình khi bản thân sắp bị vứt bỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận