Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khương Từ Niên.” Lê Đông vùi mặt vào trong lồng ngực anh, âm thanh ám ách hàm hồ.

“Um?”

“Phải biểu hiện tốt chút đó.”

Ít nhất trong vòng một năm nay.

Ngàn vạn lần đừng rời bỏ cô.

Tựa vào trong lồng ngực ấm áp của Khương Từ Niên, Lê Đông tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu.

Cô cuộn hai chân lên, đem cả khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào áo hoodie của anh, sau lưng là bàn tay to của anh ấn lên tấm lưng mảnh khảnh của cô, mạnh mẽ đem cô áp tiến sát hơn trong lồng ngực anh.

Ngẫm lại lời nói mới rồi của cô, sắc mặt Khương Từ Niên càng ngày càng đen xuống.

Mí mắt đầy sắc bén rũ xuống tạo thành một cái bóng u tối, tròng mắt u ám đen nhánh, sâu trong đó như có một dòng nước xoáy nguy hiểm đang cuồn cuộn chuyển động, anh cúi đầu ngửi lấy mùi hương nhẹ nhàng trên người cô, trong mắt dần dần nổi lên vẻ cố chấp và điên cuồng.

Khương Từ Niên lấy điện thoại di động từ trong túi ra, mở lên danh sách liên hệ rồi nhấn vào tên một người trong đó, trên màn hình hiển thị tên ghi chú đó là cảnh sát và số điện thoại liên lạc.

Ngón tay anh nhẹ chạm vào trên màn hình, nhưng khoảng vài chục giây sau, anh lại tắt điện thoại di động đi, ném nó ra phía xa.

Di động rơi lên tấm thảm mềm mại dưới sàn, phát ra một tiếng vang trầm thấp, anh cúi đầu ôm cả người Lê Đông lên, cách một lớp chăn đem thân thể cô đè sát vào trong lồng ngực mình thật chặt.

Khương Từ Niên rõ ràng biết được, những lời nói của Lê Đông mang theo hàm nghĩa gì.

Anh nhất quyết sẽ không cho phép bất kỳ ai đến cướp cô đem cô rời khỏi người mình, cho dù là ai, nếu dám đối nghịch với anh thì dù chết anh cũng sẽ không bỏ qua.

Quan Xuyên đem một túi bánh mì đưa cho Lê Đông, nơi: “Nghĩ cách làm Khương Từ Niên ăn hết đi.”

Lê Đông nhìn khối bánh mì chà bông vị hành ở trong tay mình, nó không khác gì ổ bánh mì bình thường mới vừa được mua tới đây, vẻ mặt cô hiện lên ý không thể hiểu được mà ngẩng đầu nhìn cậu ta.

“Đây là cái trò đùa dai gì sao?”

“Xem như vậy đi.” Quan Xuyên sờ sờ chóp mũi, một tay cắm túi quần, lơ đễnh nói: “Khương Từ Niên không thích ăn hành.”

“Cách thức trả thù của cậu thật đúng là kỳ quái mà.”

Quan Xuyên nghiêng đầu, đầu tóc nổi bật, dáng vẻ lưu manh, cùng với chức danh lớp trưởng hoàn toàn khiến người khác không thể liên tưởng đến được.

“Tôi thật ra rất tò mò Khương Từ Niên có thể thích cậu đến tình trạng gì, cậu ta ghét nhất là ăn hành, cậu nói với cậu ta đây là món cậu cố ý mua cho, thử xem cậu ta có thể vì cậu mà ăn hết hay không đây.”

“Nếu anh ấy không ăn thì sao?”

“Tôi không phải đã nói sao, cậu cần nghĩ cách làm cậu ta ăn hết khối bánh mì này.”

Tuy rằng không biết vì cái gì cậu ta phải dùng phương thức này trả thù, nhưng Lê Đông đều đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu Khương Từ Niên nói không ăn thì cô sẽ thử dùng miệng đút anh, như vậy chắc là anh sẽ không từ chối đâu.

Lê Đông đồng ý với yêu cầu của cậu ta, cất bánh mì vào cặp mình.

“Cậu để tôi nằm vùng, rốt cuộc là vì cái gì hả? Thoạt nhìn không giống như là muốn trả thù Khương Từ Niên cho lắm.”

“Tôi làm mấy chuyện thế này còn chưa đủ rõ ràng sao?” Đầu ngón tay Quan Xuyên gãi gãi gương mặt mình.

Lê Đông thật nghiêm túc gật đầu đáp lại: “Ừ, cứ giống như là đang tác hợp cho tôi và cậu ấy nhiều hơn mới đúng.”

Nghe vậy, cậu ta hơi híp đôi mắt, ánh mắt ẩn giấu vẻ quỷ kế đa đoan.

Quan Xuyên cong lưng xuống để tầm mắt thẳng tắp nhìn vào Lê Đông có dáng người hơi thấp đang đứng trước mặt mình, lộ ra một nụ cười nịnh nọt, âm thanh lại u buồn nặng nề: “Có lẽ đi, tôi muốn làm cho Khương Từ Niên yêu cậu say đắm, khăng khăng một mực rồi sau đó sẽ bảo cậu đưa ra lời chia tay với cậu ta.”

Nghe xong, sắc mặt Lê Đông thay đổi, giống như là bị dọa rồi vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận