Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bỗng nhiên nhớ tới tình cảnh dẫm cha bắn tinh ở ban công vừa rồi, trái tim của Từ Gia đập nhanh hơn, so với yêu đương, cô càng muốn thân thiết với cha hơn.
Ý nghĩ như vậy vừa mới xuất hiện, mặt Từ Gia đỏ bừng lên.
Kết thúc cuộc nói chuyện với Tô Thanh Vũ, Từ Gia ngồi xe lăn rời khỏi phòng.
Lúc này bà nội đang ở phòng khách nghe phim truyền hình, cha thfi ở phòng bếp bắt đầu làm cơm trưa.
Ở tɾong trí nhớ của Từ Gia, thực ra cha chưa từng nấu cơm, khi còn nhỏ chỉ cần mẹ ở nhà, cha sẽ dẫn mẹ đi ra ngoài ăn cơm, bởi vì mẹ cảm thấy cha nấu cơm không thể ăn.
6 năm trôi qua, không biết tay nghề nấu nướng của cha tiến bộ hay không.
Chào hỏi với bà nội xong, Từ Gia đẩy xe lăn đi về phía phòng bếp.
Trong lòng cô vẫn có chút thấp thỏm, cô muốn nhìn cha nấu cơm, cũng muốn nhìn xem cha còn giận cô nữa không.
“Cha… Cha…”
Cô dừng ở cửa phòng bếp, nhỏ giọng gọi hắn.
Từ Dịch Thu đổi bộ quần áo vận động màu trắng thoải mái, vải dệt mềm mại khiến hắn trông vai rộng ͼhân dài, vô cùng đẹp trai.
Hắn đang thái rau, nghe thấy thế quay đầu nhìn cô, biểu cảm bình thản, chút lạnh lẽo lúc trước đã biến mất không thấy bóng dáng
“Đói bụng rồi sao? Còn phải đợi thêm nửa tiếng nữa mới có thể ăn cơm.”
Thấy hắn không còn lạnh mặt, Từ Gia thở phào nhẹ nhõm tɾong lòng, nói “Con muốn nhìn cha nấu ăn.”
Từ Dịch Thu nhìn cô, lại nhìn ͼhân của cô, ngay sau đó đặt dao xuống, vừa dùng tạp dề lau khô tay vừa đi tới chỗ cô.
Sau đó hắn bế cô lên, đặt cô lên bệ rộng rãi sạch sẽ, nói “Nhìn đi.”
Tầm mắt của Từ Gia cao hơn nhiều, không nhịn được lộ ra hai má lúm đồng tiền “Cảm ơn cha.”
Từ Dịch Thu đứng trước mặt cô, tầm mắt đối diện với cô, ngay sau đó rời mắt nói “Cha múc bát canh xương cho con nhé.”
“Vâng.”
Sau đó là một người vội vàng rửa rau thái rau, một người bưng canh xương hầm rất thơ๓ chậm rãi uống.
Động tác xào rau của cha thoạt nhìn rất quen thuộc, có lẽ là tay nghề nấu nướng đang chậm rãi tăng lên, cô thì hoàn toàn không biết gì.
Trong tay dính chút nước canh, rất mỡ, Từ Gia muốn lau sạch đi.
Thấy giấy tɾong phòng bếp bày cách đó không xa lắm, cô không gọi cha mà tự mình vươn tay ra lấy, không nghĩ tới lại cách rất xa.
Từ Gia chỉ có thể dùng chút lực, vươn người về trước một chút, kết quả không ngồi ổn cơ thể trượt xuống
“A…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận