Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khi địa ngục trần gian đang diễn ra tại biệt thự nhà họ Bạch, thì trên chiếc xe RV (nhà xe di động) sang trọng đang lăn bánh rời khỏi thị trấn, không khí lại trầm lắng và nặng nề theo một cách khác.
Trần Vũ Hàng ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha, hai tay ôm đầu, vẻ mặt tiều tụy như vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Sự thật về người vợ sắp cưới, về âm mưu trả thù tàn độc của anh trai mình, tất cả ập đến cùng một lúc khiến anh không thể nào tiêu hóa nổi. Hình tượng người con gái dịu dàng, thánh thiện mà anh từng yêu thương đã vỡ vụn, thay vào đó là một con quỷ dữ đội lốt người. Và trớ trêu thay, chính anh trai anh, người mà anh luôn kính trọng nhưng cũng có phần sợ hãi, lại là kẻ đứng sau giật dây, biến hôn lễ của anh thành một sân khấu đẫm máu để trừng phạt cái ác bằng một cái ác khác còn kinh khủng hơn.
“Chuyện này… là anh trai tôi thiết kế sao?” Giọng nói của Trần Vũ Hàng khàn đặc, run rẩy, chứa đựng sự phẫn nộ và cả sự bất lực. Anh ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Thẩm Vạn Cẩm – người bạn thân thiết và cũng là “tay hòm chìa khóa” của anh trai anh.
Thẩm Vạn Cẩm vẫn đang điềm nhiên chơi game trên điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, vẻ mặt không chút biến sắc. Hắn ta nhún vai, giọng điệu hờ hững: “Cậu biết tính Boss mà. Tôi cũng chỉ là người làm công ăn lương, đâu dám bàn luận sau lưng đại ma đầu. Muốn mắng thì đợi về nhà rồi hẵng mắng. Tôi chỉ phụ trách việc đưa cậu đi ‘du lịch’ cho khuây khỏa thôi.”
Câu trả lời né tránh của Thẩm Vạn Cẩm càng khiến Trần Vũ Hàng thêm đau đớn. Anh biết, anh trai làm vậy là vì muốn bảo vệ anh, muốn anh nhìn rõ bộ mặt thật của gia đình họ Bạch. Nhưng cái cách thức tàn nhẫn ấy… nó vượt quá sức chịu đựng của một người có lương tri và giáo dục như anh.
“Nhưng anh ấy… sao không thương lượng với tôi một tiếng? Nếu tôi biết trước…” Trần Vũ Hàng nghẹn ngào, “Tôi sẽ không để mọi chuyện đi xa đến mức này. Pháp luật… chúng ta có thể dùng pháp luật mà!”
“Pháp luật?” Lâm Ngạn đang ngồi gặm dưa Hami ở bên cạnh bỗng nhiên cười khẩy, ném miếng vỏ dưa vào thùng rác một cái “bộp”. Cậu chàng trẻ tuổi với tính cách bốc đồng, thẳng thắn này không kiêng nề gì mà lên tiếng: “Anh Hàng à, anh ngây thơ quá đấy. Mấy cái chuyện ở vùng quê hẻo lánh này, pháp luật nào quản nổi? ‘Pháp bất trách chúng’, cả làng cả họ hùa vào, ai làm chứng, ai định tội? Hơn nữa, chuyện xảy ra từ bốn năm trước, bằng chứng đâu? Anh nghĩ con bé Bạch Huyên Huyên kia và cả cái lò nhà nó trong sạch lắm à? Đáng đời lắm!”
“A Ngạn!” Chu Nguyên Minh, người đàn ông đeo kính, vẻ mặt nghiêm túc và trí thức, vội vàng lên tiếng ngăn cản. “Đừng nói nữa. Cậu không thấy Vũ Hàng đang rất khổ sở sao?”
Chu Nguyên Minh đẩy gọng kính, nhìn Trần Vũ Hàng với ánh mắt lo lắng. Anh ta là người điềm đạm, suy nghĩ thấu đáo nhất trong nhóm. Anh ta hiểu nỗi đau của bạn mình không chỉ là sự phản bội của người yêu, mà còn là sự sụp đổ về niềm tin vào con người.
Cố Viện ngồi lặng lẽ ở một góc, quan sát tất cả. Cô là người phụ nữ duy nhất trên chiếc xe này, lọt thỏm giữa năm người đàn ông (tính cả tài xế Cố Tiêu – anh trai trên danh nghĩa hoặc một nhân vật phụ ít nói). Cô nhìn Trần Vũ Hàng, người đàn ông mà mới sáng nay thôi còn cùng cô ân ái mặn nồng, giờ đây trông như một con thú bị thương đang liếm láp vết thương lòng.
Trong lòng Cố Viện dấy lên một cảm xúc phức tạp. Cô không thương hại Bạch Huyên Huyên – kẻ đã gieo gió thì ắt phải gặt bão. Nhưng cô cảm thấy tiếc cho Trần Vũ Hàng. Anh ta quá tốt, quá lương thiện để bị vướng vào vũng bùn này. Và hơn hết, cô cảm thấy… kích thích.
Đúng vậy, kích thích.
Sự hiện diện của năm người đàn ông cực phẩm trong một không gian chật hẹp, mùi hormone nam tính nồng nặc, cùng với những bí mật về cuộc tình vụng trộm giữa cô và chú rể… tất cả tạo nên một bầu không khí ám muội, nóng bỏng. Cô nhìn sườn mặt nghiêng đầy đau khổ của Trần Vũ Hàng, nhớ lại cảm giác cây gậy thịt to lớn của anh ta đâm sâu vào cơ thể mình, nhớ lại dòng tinh dịch nóng hổi anh ta bắn vào tử cung cô… Bên dưới lớp váy, hoa huyệt của cô bỗng nhiên co thắt lại, rỉ ra một dòng mật dịch.
“Đàn ông tốt như vậy, sao lại phải chịu khổ vì một con đàn bà không ra gì chứ?” Cố Viện thầm nghĩ, khóe môi cong lên một nụ cười quyến rũ và đầy toan tính. Cô đứng dậy, bước về phía Trần Vũ Hàng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận