Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Đi Săn Mồi Và Con Mồi Bị Thương
Bùi Yên lê lết tấm thân rách nát của mình về ký túc xá. Cô cảm thấy mình bẩn thỉu, vô cùng bẩn thỉu. Toàn thân cô đau nhức, đặc biệt là nơi tư mật và cổ họng. Cô tắm rửa thật lâu, cọ xát cơ thể mình đến đỏ ửng, nhưng vẫn không thể gột rửa được cảm giác ghê tởm mà Lâm Dịch Phong để lại.
Hắn đã đi Châu Âu. Một tháng. Đây là thời gian để cô thở, nhưng cũng là thời hạn mà hắn đặt ra.
Chia tay Vệ Diễn.
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, tim cô đã đau như bị ai bóp nát.
________________

Tại trụ sở công ty công nghệ của Lâm Dịch Phong, không khí làm việc luôn căng thẳng. Vệ Diễn, với tư cách là một trong những thành viên cốt cán, đang vùi đầu vào một dự án mới. Dù công việc bận rộn, nhưng trong đầu hắn chỉ toàn là hình bóng của Bùi Yên.
Hắn nhận ra mấy hôm nay cô có gì đó rất lạ.
Cô trốn tránh hắn. Những cuộc gọi ít hơn, những tin nhắn thưa thớt. Khi hắn hỏi, cô chỉ nói bận học.
Cuối cùng, không chịu đựng được, Vệ Diễn tìm đến Tô Điệp Y, người duy nhất hắn biết là bạn cùng phòng của Bùi Yên.
“Điệp Y, phiền em một chút được không?” Vệ Diễn gọi cô vào phòng nghỉ.
Tô Điệp Y mỉm cười, nụ cười luôn hoàn hảo và đúng mực. “Vệ tổ trưởng, có chuyện gì sao? Anh cứ nói.”
“À… cũng không có gì to tát.” Vệ Diễn gãi đầu, có chút ngượng ngùng. “Dạo này… anh thấy Yên Yên có vẻ không vui. Em ở cùng phòng, có thể… để ý giúp anh một chút được không?”
Đôi mắt Tô Điệp Y khẽ lóe lên một tia sáng khó nhận ra. “Bùi Yên không vui sao? Em không để ý lắm, dạo này bọn em cũng ít nói chuyện. Nhưng mà…”
“Nhưng sao?”
“À, không có gì. Chỉ là dạo này cậu ấy hay về muộn, thỉnh thoảng còn lén lút ra ngoài nghe điện thoại. Em cứ tưởng là nói chuyện với anh.” Tô Điệp Y ra vẻ vô tình.
Trái tim Vệ Diễn thắt lại. “Về muộn? Nghe điện thoại?”
“Vâng. Như tối hôm qua chẳng hạn.” Tô Điệp Y nhún vai. “Em thấy cậu ấy ra ngoài từ sớm, đến gần giờ đóng cửa ký túc xá mới về. Em hỏi thì cậu ấy bảo đi gặp bạn. Chắc là em nghĩ nhiều thôi, anh đừng lo.”
Vệ Diễn cố gắng gượng cười. “Ừ, chắc là vậy. Cảm ơn em nhé, Điệp Y. Nếu có gì… em báo anh ngay.”
“Vâng, nhất định rồi.”
Tô Điệp Y quay lưng đi, nụ cười trên môi cô ta tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ đăm chiêu, tính toán.
Tối qua Bùi Yên không ở cùng Vệ Diễn? Vậy cô ta đi đâu?
Một nghi ngờ độc ác bắt đầu nhen nhóm trong lòng Tô Điệp Y. Cô ta biết Vệ Diễn là bạn thân của Lâm Dịch Phong. Chuyến đi Bột Hải vừa rồi, cô ta cũng nhận ra ánh mắt khác thường của Lâm Dịch Phong khi nhìn Bùi Yên.
Không lẽ…
Không, không thể nào. Lâm Dịch Phong cao cao tại thượng như vậy, sao có thể để ý đến một đứa con gái bình thường như Bùi Yên? Hơn nữa lại là bạn gái của bạn thân mình?
Nhưng sự ghen tuông không cho phép Tô Điệp Y bỏ qua. Bằng mọi giá, cô ta phải tìm ra sự thật. Cô ta không thể để con mồi mình nhắm bảy năm nay bị kẻ khác cướp mất.
Quyết tâm điều tra, Tô Điệp Y bắt đầu lên kế hoạch của mình.
Trong khi đó, Vệ Diễn lòng như lửa đốt. Hắn không thể tập trung làm việc được nữa. Nỗi bất an về Bùi Yên lớn đến mức hắn quyết định bỏ dở công việc, lái xe thẳng đến trường cô.
Hắn muốn nhìn thấy cô. Ngay lập tức.
Hôm đó, Bùi Yên có một tiết học chuyên ngành. Cô ngồi ở góc lớp, cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng đầu óc cô cứ lơ đãng. Hình ảnh đêm hôm đó trong chiếc Maybach cứ quay cuồng trong tâm trí cô.
Đột nhiên, cả lớp học xôn xao. Bùi Yên ngẩng đầu lên.
Vệ Diễn đang đứng ở cửa lớp, mỉm cười vẫy tay với cô.
Hắn cứ thế bước vào, mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của giáo sư và sự ghen tị của các nữ sinh khác, ngồi xuống bên cạnh cô.
“Nhớ em quá nên trốn việc đến đây.” Hắn thì thầm, nắm lấy tay cô dưới gầm bàn.
Bàn tay Bùi Yên run lên. Cô vội rụt tay lại.
“Em sao vậy?” Vệ Diễn nhíu mày.
“Không… không có gì. Đang trong lớp học.” Cô nói dối, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Sự lạnh nhạt của cô khiến Vệ Diễn càng thêm bất an.
Tan học, hắn kéo cô đi thẳng ra Kính Hồ, nơi đầu tiên bọn họ chính thức nói chuyện.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận