Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mập Mờ và Quà tặng kỷ niệm

Cuối năm luôn là thời điểm bận rộn nhất của Hoắc Tuân. Nhưng năm nay, Nhạc Dư cũng không hề rảnh rỗi. Từ ngày lên chức chủ nhiệm, công việc của cô tăng lên đáng kể. Thay vì chạnh lòng vì sự bận rộn của anh, cô lại cảm thấy có thêm động lực. Anh có sự nghiệp của anh, cô có công việc của cô, họ cùng nhau cố gắng, như vậy thật xứng đôi.

“Hoắc Tuân, thứ Hai tuần sau là Giáng Sinh đó.” Cô nhắc khéo khi đang giúp anh thắt cà vạt.

Anh khựng lại: “Hôm đó em có tiết không?”

“Buổi sáng có.”

“Vậy tốt quá, chiều mình đi ăn nhé.”

Cô chỉnh lại nút thắt cà vạt cho anh ngay ngắn: “Dạo này anh vất vả rồi, hôm Giáng Sinh nghỉ ngơi nửa ngày đi, dành thời gian cho em.”

“Nửa ngày sao đủ được? Cuối năm công ty nhiều việc lắm,” anh cười. “Anh phải làm gương cho nhân viên chứ.”

Nhạc Dư hiểu sự nghiệp quan trọng với Hoắc Tuân đến nhường nào. Anh sinh ra đã ở vạch đích, nhưng không vì thế mà anh ngừng nỗ lực. Anh tự gây dựng sự nghiệp riêng từ thời đại học, vừa tận dụng lợi thế gia đình, vừa khẳng định năng lực bản thân. Dù nhiều người nói anh thành công nhờ gia thế, anh chưa bao giờ phủ nhận. Bởi vì biết cách đi trên con đường bằng phẳng cũng là một loại bản lĩnh. Nhưng để giữ vững vị trí đó, anh đã phải cố gắng rất nhiều.

Cô đau lòng vì sự vất vả của anh, nhón chân hôn nhẹ lên cằm anh: “Đừng làm việc quá sức nhé.”

“Anh biết mà,” anh chớp mắt nhìn cô, “Cô giáo Nhạc cũng vậy.”

Cô bật cười: “Nếu buổi tối anh ‘ngoan ngoãn’ một chút thì hôm sau em sẽ không mệt.”

Anh lập tức im lặng, quay người đi ra cửa như không nghe thấy gì: “Anh có cuộc họp sáng, đi trước đây.”

Nhạc Dư phì cười nhìn theo bóng lưng anh. Cánh cửa khép lại, đối mặt với căn phòng trống trải, lòng cô lại không hề cảm thấy cô đơn. Cô vui vẻ chạy vào phòng ngủ, lấy cuốn lịch ra, khoanh tròn ngày 24 tháng 12, lẩm bẩm: “Đêm Giáng Sinh, kỷ niệm năm năm hẹn hò.”

Ngày Nhạc Dư đồng ý làm bạn gái Hoắc Tuân, Bắc Hoài đón một trận tuyết lớn đúng vào đêm Giáng Sinh. Giá táo ở các cửa hàng trái cây tăng chóng mặt. Phan Bối tiếc hùi hụi vì đã không mua táo sớm hơn để bán lại kiếm lời. Nhạc Dư cũng gật gù đồng tình, đến cả giấy gói quà cũng tăng giá. Hai cô gái trẻ nhìn nhau thở dài như vừa mất cả gia tài.

“À, dạo này sao không thấy Hoắc tổng đến tìm cậu nữa? Bỏ cuộc rồi à?” Phan Bối vừa ăn quýt vừa hỏi, vị chua khiến cô nhăn mặt.

“Anh ấy đi Tây Thành rồi.” Nhạc Dư buột miệng đáp.

“Ô hô! Lộ đuôi rồi nhé!” Phan Bối chống nạnh, bắt chước giọng Nhạc Dư, “Trước kia tớ mà nhắc đến người ta là cậu lại kêu ca ‘Sao cứ nói mãi về anh ta thế? Tai tớ sắp mọc kén rồi!’ Giờ thì sao? Người ta đi đâu cậu cũng biết rành rành. Khai thật mau, có biến phải không?”

Nhạc Dư đỏ mặt, vội cúi đầu lảng chuyện: “Hôm nay lạnh thật đấy, mình đi nhanh lên.”

“Đừng có đánh trống lảng! Khai mau!” Phan Bối không buông tha.

Bị dồn ép, Nhạc Dư mất kiên nhẫn, gắt lên: “Cậu nói hết rồi còn gì!”

Phan Bối hít sâu một hơi, mắt sáng rỡ: “Thật sự có biến hả?”

“Cũng không hẳn,” Nhạc Dư ngập ngừng, bước chân khẽ khàng trên lớp tuyết mới, để lại những dấu chân nhỏ xinh. “Anh ấy chưa nói, tớ cũng chưa nói… Cứ mập mờ vậy thôi, bọn tớ chẳng có quan hệ gì cả.”

“Thế nếu bây giờ anh ta xuất hiện trước mặt cậu, tỏ tình muốn cậu làm bạn gái, cậu có đồng ý không?” Phan Bối hỏi thẳng.

Nhạc Dư im lặng. Cô nhớ lại những ngày tháng Hoắc Tuân kiên trì theo đuổi mình. Từ mùa hè oi ả đến mùa đông giá lạnh, anh luôn xuất hiện đúng lúc, tìm đủ cớ để đưa cô đi ăn, khiến cô tăng liền mấy cân; anh không tặng quà đắt tiền, nhưng lại giới thiệu cho cô công việc gia sư dạy cậu cháu trai Hoắc Ngô đáng yêu, người chỉ một mực gọi cô là “thím”; lần cô bị đau dạ dày khi đi thực tế, anh đã vượt đường xa đến tìm cô, ở chung phòng nhưng lại nằm dưới đất vì “tôn trọng” cô, dù ánh mắt anh lúc đó rõ ràng là khao khát.

Cô biết, ngay từ đầu, anh đã đối xử với cô rất khác biệt. Từ chối anh không khó, chỉ là cô đang tự lừa dối chính mình mà thôi. Cô biết ai đã dạy Hoắc Ngô gọi cô là “thím”, nhưng người trộm vui vẻ đáp lại cũng chính là cô; đêm hôm đó anh nói anh muốn, thực ra cô cũng muốn. Sự mập mờ từ cả hai phía đã nuôi dưỡng tình cảm này nảy nở.

“Tớ sẽ.” Cô nghe thấy giọng nói kiên định của chính mình.

Phan Bối đang nín thở chờ đợi lập tức thở phào nhẹ nhõm, vỗ tay cười lớn: “Nhạc Nhạc, phen này bạn trai cậu không thể không khao tớ một bữa ra trò rồi!”

“Cái gì?” Nhạc Dư ngơ ngác.

Phan Bối bĩu môi về phía sau lưng cô: “Tào Tháo đến kìa.”

Nhạc Dư đứng hình, không dám quay đầu lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận