Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi anh kiểm soát không cho xuất tinh, hôm đó Soobin khóc thét. Chắc tại lâu không được đụng vào nên càng nhạy cảm hơn… Hôm ấy nhìn Soobin hai tay bị trói ra sau lưng, run lẩy bẩy, khóc nức nở mà vẫn bị khoái lạc kéo đi, Woosung thấy hứng thú với trò này.

Vài ngày sau, anh trói Soobin lại cẩn thận kẻo cậu giãy giụa làm đau mình, rồi nhẹ nhàng đẩy ống thông vào trong lỗ niệu đạo của dương vật cương cứng, Soobin liền dụi gương mặt ướt nhẹp vào lòng bàn tay anh như làm nũng.

“Tha cho em, đau, đau quá… Cứu em…”

Trông như người sắp chết đuối vậy. Mỗi lần cảm giác sắp xuất tinh ập đến, tinh dịch đang nằm sâu trong lớp thịt nhạy cảm lại đẩy cái ống ra.

Mỗi lần như thế anh lại ấn sâu vào trong, mắt Soobin mở to như muốn vỡ tung.

“Ư ang…”

Sau khi lặp lại điều này vài lần, đồng tử đang co vì đau của Soobin đột nhiên giãn ra.

Có vẻ cực khoái khô đã đến rồi.

“Thích lắm đúng không. Hửm?”

Woosung đắm mình trong khoái cảm tinh thần.

“A, aa…? A, a.”

Soobin dường như không còn nghe thấy gì nữa. Biểu cảm cậu mơ màng vì đau đớn và khoái cảm, bên trong run rẩy khẽ khẽ, siết chặt như muốn cắt đôi thứ đó của anh.

‘Đáng yêu quá.’

Anh vừa mút, vừa bú, vừa yêu chiều, rồi phóng tinh vào trong cái miệng đang há và run rẩy vì kích thích mà sex bình thường không bao giờ có được.

“Cứu em… cứu em với…”

Vì kích thích quá tải nên Soobin thường xuyên mất hồn và lý trí giữa lúc đang làm.

Sau đó thì mọi truyện trở nên dễ dàng. Giờ đây Soobin hoàn toàn tan chảy trên giường. Chỉ cần chạm vào phía sau là cậu đã cương lên và xuất tinh.

Mỗi lần đi làm về, nhìn Soobin ra tận cửa đón mình như vợ, Woosung thích mê.

Chẳng bao lâu, hai cổ tay Soobin in đầy dấu vết của sợi dây để lại.

Để ngăn ngừa những vết sẹo không đáng có trên làn da trắng của cậu, Woosung đã mua thêm vài món đồ.

Đó là những dụng cụ dùng để trói cổ tay và cổ chân, hoặc để kiểm soát xuất tinh một cách hiệu quả. Woosung bắt Soobin phải xin phép mới được ra.

“…Á, a, ư a, há, anh, anh trai, anh ơi… cho em ra, cho em, cho em ra…”

Mỗi lần được vuốt ve, giờ đây Soobin đề lộ vẻ mặt đầy sợ hãi. Chỉ mất chút thời gian là Soobin đã hoàn toàn quy phục trước cảm giác bị kiểm soát tuyệt đối. Soobin không biết nhưng đây là SM nhẹ. Ngay cả người không có dục vọng thống trị cũng có thể thích.

Chỉ là không có safeword* thôi.

(*safeword trong SM là một từ mã hoặc tín hiệu đã được thống nhất từ trước giữa các đối tác để cho phép bất kỳ ai tham gia dừng hoặc giảm cường độ hoạt động ngay lập tức. )

“A, đau quá, cứu em, ư ang, á…”

Tận hưởng tiếng rên rỉ tan chảy của Soobin, anh nghĩ. Cần cái đó làm gì? Chỉ cần đứa em dễ thương không phản kháng, Woosung tự tin rằng anh sẽ không làm Soobin bị thương.

Dù ở trên giường hay ngoài đời, Woosung đều chăm sóc Soobin rất chu đáo.

Trong số đó có cả chuyện nghĩa vụ quân sự của Soobin. Không hiểu cậu vẫn chưa từ bỏ ý định chạy trốn hay chỉ đơn giản là ngu ngốc, anh biết lại sao cậu với cái thân thể tàn tạ ấy còn cố chen vào cái nơi người ta tìm mọi cách để tránh né, nhưng không tài nào hiểu nổi.

“Giấy chứng nhận y tế mà em cần mang theo khi đi khám nghĩa vụ quân sự. Có cả giấy ý kiến bác sĩ và hồ sơ phẫu thuật tái tạo dây chằng chéo…”

Biểu cảm của Soobin hôm đó giống hệt bố mẹ ngày xưa khi họ nhìn anh.

“Nhưng em… muốn đi…”

“Không cần thiết. Lãng phí thời gian. Có cách không phải đi rõ ràng trước mắt rồi, sao lại phải đi đường vòng trong khi có đường thẳng chứ.”

Hôm đó Woosung ôm Soobin như để trừng phạt.

Kể từ khi ấy, Soobin hoàn toàn mất hồn. Nhìn Soobin dần sụp đổ, Woosung chỉ thấy thỏa mãn.

Cuối cùng Woosung gộp chung phòng với Soobin. Đằng nào cũng chẳng có ai nhìn thì việc gì đêm nào cũng phải sang cái giường nhỏ của Soobin chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận